Trích : Chữ chạy, cỡ chữ=20

Nguyệt xuyên há dễ thâu lòng trúc / Nước chảy âu khôn xiết bóng non - NGUYỄN TRÃI

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

ĐẠO THƠ HAY KHÔNG ĐẠO THƠ? *






ĐẠO THƠ
HAY
KHÔNG ĐẠO THƠ?
 Mời bạn 
               đọc hai bài thơ sau:


              CHIA TAY
MIỀN ĐÈO CAO

               Trịnh Kim Hiền

Chia tay miền đèo cao
Không ra buồn không ra vui không ra bịn rịn
Tâm trí xoay tròn gió ở thung

Chia tay miền đèo cao
Trắng bừng mây đầu núi
Không ngẹn ngào không bối rối
Thấy mình già vùn vụt trước thiên nhiên


Chia tay miền đèo cao
Em tặng ta chiếc túi thổ cẩm
Chiếc túi để ta đựng những nợ nần
Già làng đưa tiễn bắt tay ta một lần
Cỏ cây suốt đường bắt tay ta mãi

Chia tay miền đèo cao
Xa dần tiếng mõ trâu lốc cốc
Chia tay miền đèo cao
Thấy mình xuống dốc.



UỐNG RƯỢU
Ở TAM ĐẢO

           Quang Đại

Không nhìn thấy nhau
Chỉ nhìn thấy chai
Cổ chai cao hơn đỉnh núi

Ta nâng ly
Cụng vào mây trắng
Cụng vào hư ảo


Đổ lỗi cho sương mù
Ta gắp nhầm những ý tưởng của nhau

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

LẶNG LẼ THỜI GIAN... / HOÀNG GIA CƯƠNG




Ảnh minh hoạ 



 HOÀNG GIA CƯƠNG
 Hv Hội Nhà văn Hà Nội 
 

LẶNG LẼ THỜI GIAN

Một hạt sạn vô tình
Dính vào lòng trai bể
Một tứ thơ vô hình
Lọt vào hồn thi sĩ ...


Giữa dòng đời cuộn trôi
Hạt thời gian tích luỹ
Tứ thơ kết nên lời
Sạn kết thành ngọc quý !

Thời gian dù lặng lẽ
Vẫn làm nên diệu kỳ
Cái tưởng chừng không thể
Cũng gieo mầm đam mê !

Vịnh Lan Hạ 8/95

TRƯỚC NẤM MỒ 

CỦA MẸ

Một nấm mộ đơn sơ
Giữa đồng xanh đang trổ
Từng góc mộ vết thời gian sạt lở ...
- Đây chính là nấm mộ mẹ ta ?!

Dòng sông nào không chở nặng phù sa
Đại dương nào không mặn tưng giọt nước ?
Ôi dòng sữa nuôi ta từ thuở trước
Vẫn thơm lừng theo mỗi bước ta đi !

Mùa tiếp mùa
Măng vụt lớn thành tre

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2012

ĐỔI DÒNG/ THƠ NGUYỄN PHAN HÁCH


 NGUYỄN PHAN HÁCH 
   Hv Hội Nhà văn Việt Nam 
  

ĐÔI DÒNG 

Ta dậy nhau bài học lương tâm
Phải có cơ chế cho con người  lương tâm
                      thành công trong cuộc sống
*
Ta dậy nhau bài học đạo đức
Phải có cơ chế cho con người  đạo đức
                                    được ở đỉnh cao


*
Ta dậy nhau kiến thức ,kỹ năng
Phải có cơ chế cho con người  tài năng
                     được giầu sang kính trọng

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2012

CÁI HANG LỬA/ THƯ GIÃN/ NGUYỄN CHÍNH VIỄN





NGUYỄN CHÍNH VIỄN
(TP Uông Bí)

Sưu tầm,  kể

CÁI HANG
LỬA
Ông Phật Ấn là bạn thân của ông Tô Đông Pha, khi trò chuyện hai ông thường đùa bỡn cợt với nhau. Đông Pha có 7 người thiếp. Một hôm, Phật Ấn đùa bảo Đông Pha rằng : “Sao bác lấy nhiều thiếp thế? Bác có chịu bằng lòng tặng tôi được cô thiếp thứ bảy không?:” Đông Pha cười nói : “Sao lại không được?”. Rồi Đông Pha về nhà đem chuyện nói với người thiếp. Người thiếp thưa : “Đó là câu chuyện nói đùa với nhau chứ gì? Đông Pha nói : “ Ta đã hứa cho, thì không nên sai lời. Bây giờ nàng cứ xem ra thế nào?” Chập tối, Đông Pha cho xe đưa thiếp đến. Phật Ấn đón người thiếp cho vào nằm trong buồng, rồi bỏ màn xuống. 


Trước buồng đã đặt sẵn bảy cái hoả lò, cái nào cũng đầy than đỏ rực. Ông bước qua từng cái một, bước qua hết một lượt, rồi lại bước lại, cứ thế suốt đêm.

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012

ĐÀ LẠT, GIỮA HOA CHỢT BIẾT/ DUY PHI

             

       DUY PHI


GIỮA HOA 
     CHỢT BIẾT

Theo lối tràn hương săc
Hoa hoa vây tứ bề
Biết bao loài hoa lạ
Mỹ nhân thảo, Trà mi

Bạch hồng mao trắng ngọc
Cẩm tú cầu tím hoe
Này Móng rồng, Móng cọp
Hoa Chuông vàng, Vông kê

MIMOZA

Lại Hài tiên, Vũ nữ
Mi-mô-za, Păng- xê

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2012

ĐÀ LẠT TRĂNG MỜ/ HÀN MẶC TỬ






HÀN MẶC TỬ

(1912- 1940)


ĐÀ LẠT 
trăng mờ

Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu
Trời mơ trong cảnh thực huyền mơ
Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt
Như đón từ xa một ý thơ.

Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều
Để nghe dưới đáy nước hồ reo
Để nghe tơ liễu run trong gió
Và để xem trời giải nghĩa yêu. 


Hàng thông lấp loáng đứng trong im
Cành lá in như đã lặng chìm

NỮ SĨ TƯƠNG PHỐ



               
TƯƠNG PHỐ
(1897- 1973)

quê gốc Hưng Yên, sinh tại Bắc Giang, mất tại Đà Lạt
"Nếu đem so sánh Đông Hồ với Tương Phố, người ta thấy Đông hồ là tay thợ thơ, còn Tương Phố mới thật có tâm hồn thi sĩ. Cái tâm hồn này lại là một tâm hồn đặc Việt Nam, không chịu ảnh hưởng một cái học ngoại lai nào cả...Nhìn chung, thơ của Tương Phố réo rắt và cảm động...".                                                               VŨ NGỌC PHAN 


GIỌT LỆ THU

Bao giờ quên được mối tình xưa
Sinh tử còn đau mãi đến giờ
Giấc mộng tìm nhau tìm chẳng thấy
Mênh mang biển hận, hận không bờ

Trời thu ảm đạm một mầu
Gió thu hiu hắt thêm rầu lòng em
Trăng thu bóng ngả bên thềm
Tình thu ai để duyên em bẽ bàng

Sầu thu nặng lệ thu đầy
Vì lau san sát hơi may lạnh lùng
Ngổn ngang trăm mối bên lòng
Ai đem thu cảnh bạn cùng thu tâm.

1923


PHAN BỘI CHÂU-
Biệt hiệu là Phan Sào Nam
có bài thơ
Tặng Nữ sĩ Tương Phố