Trích : Chữ chạy, cỡ chữ=20

Nguyệt xuyên há dễ thâu lòng trúc / Nước chảy âu khôn xiết bóng non - NGUYỄN TRÃI

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011

TRẦN NINH HỒ. CHÙM THƠ...


                                                                  
                                                NHÀ THƠ TRẦN NINH HỒ (BÊN TRÁI)
                                                    THĂM NHÀ VĂN NGUYÊN HỒNG
                                              TẠI ẤP CẦU ĐEN. TÂN YÊN - BẮC GIANG 

                                                              Ảnh- 1982: TRẦN QUYỂN                                                






               TRẦN NINH HỒ

Tên thật: Trần Hữu Hỷ
Sinh năm 1943 tại Bắc Giang.
Hội viên Hội Nhà văn Việt nam
Hội viên Hội Nhà báo Việt nam
Giải nhì truyện ngắn báo Văn Nghệ 1971
Giải thưởng Thơ HNVVN 1996
Hiện sống tại Hà Nội
ĐÃ XUẤT BẢN:
- Vườn hoa cổng ô - Truyện ngắn. Văn học, 1973
- Ở trận - Truyện ngắn. Giải phóng, 1976
- Điều không ngờ tới - Truyện ngắn. Quân đội, 1984
- Thư cuối năm - Truyện ngắn. Tác phẩm mới, 1985
- Những vòng vây - Kịch dài. Sân khấu 1989
- Trăng hai mùa - Thơ. Giải phóng 1976
- Viết cho một người - Thơ. Thanh niên 1990
- Thấp thoáng trăm năm - Thơ. Văn hoá TT 1996
   (Giải thưởng Thơ Hội Nhà văn Việt nam)
- Giấc mơ vách núi - Thơ. Văn hoá Thông tin 1999
- Thơ gửi cho thơ - Thơ. Văn hoá Thông tin 1999
- Lữ thứ với con người - Thơ. Hội Nhà văn 2004
- Cho người tôi thương nhớ - Thơ. Hội Nhà văn 2004
ĐTM giới thiệu chùm thơ, Vi Lan sưu tầm.

                                                  


NHÀ THƠ TRẦN NINH HỒ

                                                  

NÚI CÔ TIÊN


Ngỡ đến cổng trời là thoát tục
Nào ngờ lũng cỏ trải thiên thanh
Hai vòm núi thắm như e ấp
Giữa một Hà Giang đá dựng thành

Trả nợ tình Người hay nghĩa Đất
Mà sinh hai trái nõn nòn tơ?
Thì ra sau những xô bồ đá
Mới biết ra trời cũng lẳng lơ!


VIẾNG CHỒNG

              
- Chị ơi!...
Chỉ gọi được thế thôi
Anh chiến sĩ đưa đường bỗng thấy nghẹn lời
Không làm sao anh còn nói nổi:

              Chị đặt hoa nhầm rồi
Mộ anh ấy ở bên tay trái
Chỉ có một vòng hoa chị mang từ quê lại
Hoa viếng mộ bên này đã có chúng tôi!
- Chị hiểu ý em rồi
Xin cho chị đặt hoa bên mộ đó
Cả cánh rừng chỉ có hai ngôi mộ
Viếng mộ anh, có chị đến đây rồi!
                         Tây Trường Sơn 1972 


VÔ BIÊN

Mảnh vườn em qua ngày đó
Lá xanh bay theo tóc mềm
Cỏ xanh tràn theo lối nhỏ
Để giờ vườn hoá vô biên. 


TA MUỐN
                                     Gửi Mai
Thiên đường em mơ có nhiều nhặn gì đâu
Chút thanh thản bên con, đọc vài ba trang sách
Ta muốn bán đời thơ ta cọc cạch
Mua tặng em đôi chút thiên đường.
  
THỦNG THẲNG
VỚI MÙA XUÂN

Những đám mây tong tả
Dưới vòm trời lặng im

Một người đi mấy ngả
Một ngả mấy người tìm

Mặt nước loáng cánh chim
Nền trời soi tăm cá
 
Theo tận cùng gót lạ
Lại nghe tiếng chân quen

Nhớ cái gì thắc thỏm
Quên cái gì đinh ninh

Chợt ước thành đom đóm
Vừa bay vừa giật mình

Đắng, ngọt đều là mật
Ngọt, đắng cũng là duyên

Thơ hay như … thất luật
Người vui như … ưu phiền !

                                T. N. H 




   

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2011

MAI PHƯƠNG VÀ TRUYỆN NGẮN NHỮNG CÁNH ĐỒNG ĐOM ĐÓM


                                                                     
                                                                         NHÀ VĂN TRẺ

                                    MAI PHƯƠNG


Tên thật: Nguyễn Thị Mai Phương
Sinh: 1977. Quê quán: Liên Chung, Tân Yên, Bắc Giang
Nơi công tác: Hội Văn học - Nghệ thuật Bắc Giang
Giải thưởng:
Giải Nhất truyện ngắn viết cho thiếu nhi - Hội VHNT Bắc Giang 2001. Giải Trẻ - Uỷ ban Toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam 2008
Đã xuất bản:
* Mùa chim ngói bay về, Tập truyện thiếu nhi, NXB Kim Đồng 2003
* Ở bên kia cơn mưa,  Tập truyện ngắn, NXB Lao Động 2008
Sắp xuất bản:
*  Trở lại miền thơ ấu - Tập tản văn * Dòng sông cuối chân trời - Tập truyện ngắn.


NHỮNG CÁNH ĐỒNG
ĐOM ĐÓM


Tiếng chim gọi vịt khắc khoải thưa thớt dần, chuỗi âm thanh cuối cùng vít vào sương đêm mịt mờ. Lắc rắc mưa, những giọt mưa bấm tí tách trên tàu lá chuối đầu nhà. Có tiếng nước nhỏ giọt trong cái máng nước làm bằng thân cau gắn trên mái hiên. Tiếng tắc kè đếm nhịp thong thả buông vào cô tịch sự chuyển động duy nhất. Ngoài cánh đồng xa xa là những vầng sáng xanh di động, thứ ánh sáng kỳ ảo, ma trơi của những con đom đóm. Dì Châu ngồi tựa lưng vào bậu cửa, với tay tắt ngọn điện ngoài sân, bật đèn ngủ lờ mờ, nét mặt buồn hiu hiu. Bà ngoại ngồi bó gối trên giường đang suy nghĩ gì lung lắm. Dì Châu nhìn ra ngoài sân, ánh mắt hướng về xa xôi hỏi:
- U bảo con phải làm gì? Ngày mai người ta đến chẳng lẽ con và nhà con mỗi người một xó à, hay thế nào? U nói đi chứ, sao u cứ im ặng thế?
Bà đưa mắt nẹt tôi “đi chỗ khác” rồi thong thả nói với dì Châu:
- Thôi, dù gì thì con cũng là đàn bà, nhịn thì hơn con ạ, đàn ông họ thế thì cũng có thể bỏ qua được, mai tươi tỉnh mà đón nhà người ta, gả chồng cho con gái chứ có phải bán rau bán cỏ đâu mà xuềnh xoàng được.
Tôi nghe lõm bõm mà chẳng hiểu đầu đuôi ra sao. Tôi gác một chân lên lưng con mèo mướp và hỏi: “Mày hiểu gì không?”. Nó cũng lắc đầu không biết. Hai mắt nó xanh lè như hai đốm lửa vẻ trách móc: “Lớn rồi mà chậm hiểu thế?”. Tôi cố gắng sắp xếp hàng loạt những sự kiện tôi đã nghe được từ bố mẹ trong mấy ngày qua xem sẽ là chuyện gì. Những sự kiện về đời sống riêng tư của dì Châu càng rõ dần lên trong trí óc tôi. Ai bảo dì đẹp.
Cái Hương con dì Châu mới 18 tuổi đã lấy chồng. “Lấy chồng sang bên kia sông cho nó sướng” – nó thường nói với tôi như thế mỗi khi hai chị em nằm trên cái phản gỗ nhà bà ngoại. Mùa hè năm ngoái, nó dắt một chàng trai mặt búng ra sữa tìm tôi rồi bảo: “Đấy, nó đấy, chị xem có được không?”. Tôi lừ mắt, nó cụp hàng mi vênh vang xuống rồi lẩm bẩm: “Cùng tuổi em”… Mới học hết lớp mười hai mà nó đã muốn lấy chồng, suốt ngày quấn lấy chàng trai trẻ. Đến mùa hè năm nay mọi chuyện lại khác. Nó khoe ngay khi gặp tôi ở bến đò. “Chị ơi, tên ấy đỗ đại học lâu rồi, cũng không được lấy vợ nữa, bọn em chia tay nhau mấy tháng rồi, em đang có một đám bên kia sông, con trai ông giám đốc nhà máy hoa quả, anh ấy làm công nhân, về bên ấy em cũng vào nhà máy làm”. Hạnh phúc đối với em đơn giản chỉ  thế thôi, nhưng em đâu biết rằng dì Châu của tôi đã mười mấy năm nay lúc nào cũng ưu tư, lòng vời vợi buồn. Những năm bao cấp, chú Mân đi bộ đội, dì ở chung với mẹ chồng. Bà ấy lúc nào cũng xét nét dì. Đi dạy học về dì lại mê tơi đi hớt bèo, lấy rau, chăn lợn. Nhiều hôm đến lớp, quần áo dì còn dính bùn. Bà mẹ chồng lại chê dì đẹp mà lôi thôi. Con bé phải gửi bà trông hộ về muộn một chút là bà gắt: “Đi theo thằng nào mà giờ mới về?”. Người dì Châu cứ quắt dần đi, mỗi lần dì qua nhà ngoại là mắt trước mắt sau cho mấy đứa tôi vài cái kẹo bột rồi lại lệch thếch dắt xe đạp về. Trông dáng dì cứ tồi tội làm sao. Nhưng đôi mắt dì thì đẹp mê hồn, tôi còn bé mà đã thấy cái màu xanh sâu thẳm trong hai hàng mi rậm của dì như sóng biển. Những ngọn sóng ấy muốn quẫy đạp đứt tung cái bí bách của cuộc đời dì. Xem những bài văn tiểu học được điểm cao nhất lớp của tôi, dì kéo tôi vào lòng rồi lẩm bẩm: “Nhạy cảm quá cũng là khổ đấy”. Tôi chưa hiểu được những gì dì Châu nói, chỉ thấy lòng mình rõ ràng cũng vui buồn theo cuộc sống của dì. Cái Hương lên năm thì chú Mân xuất ngũ, dì đẻ thêm thằng Mão. Hai vợ chồng dì ở riêng, khó khăn đủ thứ, chú Mân suốt ngày phải xoay trần ở ngoài lò gạch nhào than, đóng gạch. Dì Châu lại cuồng lên giữa gánh nặng cơm áo, nào dạy học, nào con bé, nào lợn gà, cơm nước, có hôm dì còn đi đóng gạch với chú Mân. Nhưng mọi chuyện cũng không chịu yên ổn theo vần xoay của cuộc đời. Chiều ấy, dì Châu đi dạy bổ túc một lớp mãi dưới bản, về muộn. Chú Mân ôm thằng Mão đang ngằn ngặt khóc, mặt hầm hầm. “Đấy, mày thấy chửa, vợ mày nó thế nhá, không phải tao bịa ra nó về muộn” – Bà nội thằng Mão thêm vào. Lòng như lửa đốt, chú Mân đi đi lại lại rung thằng Mão mỗi lúc một mạnh. Thằng Mão mới hơn 10 tháng sợ khóc thét lên. Dì Châu cố nén cơn đau bụng vội vã đạp xe về. “Cô đi nữa đi, về làm gì sớm thế?” – Chú Mân ném cái nhìn như dùi sắt nung đỏ vào mặt dì Châu. Nhìn con khát sữa dì Châu cực quá mà vẫn nhịn… Tối ấy, hai vợ chồng dì Châu ngủ riêng. Chú Mân làu bàu: “Cô không thích ở đây thì về nhà cô mà ở, về ngay, chứ không có kiểu bỏ con cái vạ vật thế”. Cả đêm không ngủ, dì Châu khóc hết nước mắt. Cái Hương lăn ra ốm, chú Mân càng bẳn   tính, cáu gắt. Một tháng sau, dì ôm con về bà ngoại. Gấu quần dì dính đầy cỏ may và đất. Cái Hương lụng thụng chạy theo sau. Đi đến nửa đường thì chú Mân chạy theo đòi con Hương về. Dì gửi thằng Mão cho ông ngoại rồi lên lớp. Dì Châu bỏ lửng chú Mân khi trong lòng chú đầy ắp cục cằn,cố chấp. Dì dọn dẹp, xếp đặt mọi thứ lỉnh kỉnh và ở trong căn buồng cũ của bà. Ông lắc đầu nhìn bà rồi đem chiếc nhị cũ đầy mạng nhện ra kéo cò cưa điệu “Lưu thuỷ”. Lòng ông lung mung. Thỉnh thoảng dì vẫn tạt qua nhà hôn hít con Hương một chút, cho nó mấy cái kẹo rồi lại đi. Có lần mẹ chồng nhìn thấy bảo dì: “Tưởng chị đi rồi còn về đây làm gì?”. Hôm thằng Mão bị ỉa chảy, dì nghỉ dạy chạy qua nhà tìm nốt mấy bộ quần áo cũ của nó trong cái hòm gỗ cũ ở xó nhà, vừa ra đến cửa dì chạm mặt chú Mân. “Về làm gì?”, “Con sốt, tôi về lấy quần áo”, “Đỡ chưa?”, “Chưa”, “Chăm con cũng không xong”… Dì đã có lần nói với mẹ tôi: “Trong em dường như chẳng còn chút yêu thương nào cả, thế mới lạ, chỉ khổ bọn trẻ con”. Ông bà giục dì Châu về nhà ngày càng kiên quyết. Dì chỉ im lặng và quay đi khóc. Cho đến một hôm, dì được nghỉ sớm, dì tạt về qua vườn cho nhanh, vừa về đến đầu nhà đã thấy ông ngoại đang đan sọt tre, còn thằng Mão chập chững chơi ở góc sân. Nó bi bô gọi: “Bố ơi! Bố… ơi!”. Ông chạy ra đón nó rồi bảo: “Khổ thân cháu tôi, phải gọi ông là ông, ông ngoại biết chưa, nào, gọi đi, ông ơi!...”. Thì ra thằng Mão bắt chước cậu Thắng. Dì Châu một tay cầm nón và cặp, một tay đưa quệt nước mắt, lòng rối bời và nhận ra hai vợ chồng mình đã vô tình làm con trẻ thiếu đi tình cảm gia đình. Dì không nói không rằng dọn hết đồ đạc và bế con về nhà. Chiều ấy, hoa xoan rụng tím ngõ, những làn khói bếp mờ dần vương theo bóng dì.
Cứ vài tháng, hai vợ chồng dì lại dỗi nhau, dì lại về dựa lưng vào tường nhà ngoại, mặt đần ra. Tôi thấy lạ, thường cứ vào mùa đom đóm là y rằng có một đêm dì Châu không ngủ ngồi như đá tảng. Ký ức dì như chảy cả vào đêm và trôi về một miền nào đó xa xăm lắm… Thoáng trong ánh sáng mờ ảo là đôi mắt dì như nuối tiếc, như gửi gắm những thông điệp thầm kín về một cõi riêng.
Đêm nay, dì dỗi chú Mân vì nghe đâu chú có con riêng từ thời đi bộ đội, bây giờ lớn đi thanh niên tình nguyện về đây và tìm gặp chú. “Có thể là nhầm lẫn con ạ, biết đâu đấy là con của bạn bè nó thì sao” – bà ngoại vừa xua muỗi vừa nói. Dì Châu vùng vằng: “Nhầm làm sao được, mắt nó giống anh Mân như lột, mẹ không tin mai sang nhà con mà xem”. “Thôi được rồi. dù gì mai con vẫn phải về nhà, hai vợ chồng coi như không có chuyện gì xảy ra, xong đám ăn hỏi con Hương rồi tính”. “Con không về…”. Dì Châu oà khóc, đôi vai dì rung lên trong ánh trăng. Những con đom đóm thấy điện sáng ùa vào nhà mỗi lúc một nhiều. Tôi không  dám ngủ, sợ rằng dì Châu với khuôn mặt đẹp và buồn thế kia có thể sẽ biến mất lúc nào không biết. Mẹ tôi sang nỉ non thế nào đó mà dì Châu chịu về nhà. Bà thở dài: “Khổ thân nó thật!”. Tôi nghe lõm bõm bà và mẹ nói về số phận của đứa con riêng nào đó trong quá khứ.
Từng đám lá run rẩy hất những hạt mưa xuống sân. Gió liêu phiêu rất nhẹ, ánh trăng loang mờ kì ảo. Tôi mơ mình được dì Châu đặt vào thảm lúa non giữa ruộng và dì bắt đầu kể về tình yêu. Một tình yêu với một cánh đồng đầy đom đóm. Cánh đồng bí ẩn nuôi một trái tim yêu mãnh liệt của cô gái đẹp. Dì hay trốn nhà đi chơi tối, dì rủ tôi ngồi bên bờ đầm nhìn sang cánh đồng bên kia. Dì đợi người yêu…
Mẹ và tôi được bà ngoại giao nhiệm vụ theo sát dì Châu từng bước trong ngày ăn hỏi cái Hương. Thật khác lạ, dì ăn vận đẹp, xinh tươi vui vẻ khác thường niềm nở tiếp khách. Tôi có thời gian nhìn thằng Thương, công nhận nó giống chú Mân thật. Đôi mắt đen to, cặp lông mày rậm, nhất là môi dưới chẻ điệu đàng. Con chú Mân thật rồi. Lòng tôi như có đám kiến bò ngang bò dọc, tôi không muốn ánh mắt dò xét của một người nào đó dành cho dì Châu. Thương có vẻ ngoan, đi đi lại lại rót nước,có lúc lại ra quét sân. Nó ở nhà dì Châu dễ đến một tuần còn gì. Tôi bắt chuyện với Thương: “Này, ở đây em có sợ không?”, “Dạ, sợ gì ạ, mẹ Châu tốt lắm”, “Quê em ở đâu? Bố mẹ em làm gì?”. “An, con làm gì thế?”, tôi giật bắn mình bởi tiếng quát của dì Châu. Tôi chợt nhận ra trong con mắt dì có cái gì mênh mông lắm. Tôi không biết được rằng đêm từ nhà bà về, dì Châu đã ngồi tâm sự với thằng Thương đến sáng. Mẹ Thương đã qua đời vì bệnh ung thư, trước khi ra đi, bà đưa cho Thương tấm ảnh một người đàn ông và dòng địa chỉ cần tìm đến: “Người đó là bố con” – bà nói với cậu thế khi suốt 20 năm nay bà im lặng. Thương đựơc học hành tử tế, đã tốt nghiệp Trung học Y tế ra trường, tình nguyện lên đây làm công tác xã hội rồi tìm người trong ảnh. Dì Châu đã thảng thốt nhận ra câu chuyện về một người dàn bà luống tuổi xin anh bộ đội đứa con để nuôi cho đỡ buồn mà chồng dì đã kể rất lâu rồi. Dì nghĩ thương thằng Thương, mà giận chú Mân, sao chú có thể im lặng bằng ấy năm được nhỉ. Dì cho thằng Thương ở lại nhà mình, chú Mân thì càng im lặng thăm dò ý kiến của dì. Dễ phải đến một tháng, nhà dì như có chiến tranh. Dì gầy rộc đi trong sự đau khổ, dằn vặt, đấu tranh với chính mình. Đã có lúc dì muốn cấu xé chú Mân ra thành trăm mảnh. Lần đầu tiên dì nói những lời cay độc với chồng.
Tôi muốn ngủ với cái Hương một tối trước khi nó lấy chồng, dì Châu đồng ý giục chú Mân cùng Thương đi ngủ trước, dù cả tháng nay dì không nói với chú Mân một câu nào gọi là tâm tình. Dì ôm tôi và bảo: “Không biết đời người đàn bà có bao nhiêu nỗi buồn, cái Hương không biết có hạnh phúc không?”. Tôi cũng nhiều lần tự hỏi không biết đời người đàn bà có bao nhiêu nỗi buồn, bao nhiêu hạnh phúc, bao nhiêu đau khổ? Có phải sống là biết cất giữ bí mật không? Nhìn mắt dì Châu, tôi biết dì đang thả hồn mình về một cánh đồng đom đóm ngày xưa.
Lúa tháng năm chín rộ, đom đóm hàng đàn rụng như sao sa lấp loáng. Chú Mân đợi dì ở gốc cây xoan Tây đầu làng. Rồi hai người mất hút giữa thảm lúa vàng. Tôi vào chòi canh dưa ngồi xem ông ngoại đang cùng mấy ông bạn già chơi tam cúc, đợi dì về. Đêm nào về muộn, dì lại xí  xoá sự giận dỗi của tôi bằng cách dúi cho tôi một cái kẹo vừng thơm thơm cay nồng. Ánh sáng của loài đom đóm theo vào tâm trí tôi cùng với tình yêu hết sức lãng mạn và đằm thắm của dì Châu.
Dì Châu vỗ về cái Hương như dỗ một đứa trẻ con, dì cố dành những vuốt ve yêu thương cho nó kẻo sợ mai kia nó đi làm dâu dì không có cơ hội nữa. “Hương đi lấy chồng, dì sẽ dọn phòng cho thằng Thương, nó cũng tội, biết đi đâu bây giờ, thôi thì mình không sinh ra nó nhưng nó là con của chú mày,con ạ. Thằng Mão lên thị xã học với cậu Thắng mãi chẳng về, tao cũng buồn”. Dì vừa nói vừa dụi dụi mắt vào gáy tôi. Những giọt nước âm ấm lan vào da cổ tôi mơn man. Ngoài sân, chú Mân không ngủ chắc cũng muốn đợi dì ra nói chuyện. Dì Châu không trở dậy chỉ cựa mình, dì đã thấu mọi lẽ rồi, đã chấp nhận thằng Thương, đã bỏ qua cho chú Mân.
Tôi cứ ngắm mãi  khuôn mặt đẹp và nhân hậu của dì. Càng buồn dì càng đẹp. Dì đang nghĩ về những bí ẩn của cuộc đời này, và dì cũng không biết được rằng dì cũng là con riêng của ông ngoại được bà ngoại bế về nuôi từ đỏ hỏn. Tôi vô tình biết được bí mật giữa bà và mẹ trong một đêm cũng có nhiều đom đóm, bà đã kể cho mẹ nghe về một năm bà mất tích đi tìm ông lúc ông đang ngơ ngác bồng trên tay đứa trẻ mới sinh khi người đàn bà vụng dại với ông theo về thiên cổ.
Tôi lơ mơ ngủ. Dì Châu khẽ khàng trở dậy. Chú Mân kéo tay dì đi ra ngoài. Dưới ánh trăng, bóng hai người mất dần trước cánh đồng mênh mông đầy đom đóm.
                                                                           

                                          M P MỘT CHUYẾN ĐI TÂY NGUYÊN  

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2011

* VU LAN, GỌI VÍA NGƯỜI... ĐANG SỐNG - thơ DUY PHI. Tình khúc 17 - 18


                                                                       


DUY PHI

MỘT LẺ TÁM TÌNH KHÚC
(BÀI 17, 18)


VU LAN, CHỢT NHỚ  

 Quen tĩnh lặng vào trong cõi ảo
Tìm chốn thiêng giữa xóm mơ màng
Nhầm trang thực, ồn ào tranh biện
Đành tắt thôi, ngắm nắng thu sang

Ôi nhớ lắm ngày nào thu hà nội
Hoa sữa trao hương ô cửa song thưa
Nhành hoa ấy đã mấy tàn mấy nở
Trái tim ai còn xuân hạ còn thu?

Vẫn cất giữ một mảnh trời ngày ấy
Để có thu
             cả kiếp không mùa...

         


VU LAN, GỌI  VÍA
NGƯỜI ĐANG SỐNG   


bát cơm quả trứng
bắc dọc chuối làm cầu
cành phan
chiếc sàng
chao vía
rằng
khoắn ơi mà
mà mà khoắn ơi mà
mường Bân  tỏi kin cáy tằng khôn
mường Phạ  tỏi kin cần tằng dặng
khoắn ơi mà khoắn ơi mà*...


gọi con tim người tình máu trắng
gọi giấc ngủ buông đời thây trôi
gọi lũ gà tranh giun mắc tóc
gọi miếng quả trong họng ngỡ trơn tru
gọi ngai báu trước oan khiên bé họng
gọi vía người sống
gọi thai nhi lưỡng lự
gọi nghìn mắt quáng gà
vía ơi về
về về vía ơi về
mường Mây đòi ăn gà cả lông
mường Trời đòi ăn người còn đứng
vía ơi về vía ơi về...  



------
* Tiếng Tày, dịch ở ngay 5 câu cuối bài.





Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

* NGUYỄN PHAN HÁCH, CHÙM THƠ VỀ SÔNG THƯƠNG SÔNG LỤC




NT NGUYỄN PHAN HÁCH ĐƯỢC SINH VIÊN NGƯỠNG MỘ 
                                                                             

 NGUYỄN PHAN HÁCH 


    Sinh năm 1944, quê Mão Điền, Thuận Thành, Bắc Ninh, thường trú tại Hà Nội. Từng dạy học, biên tập viên thơ Tuần báo Văn nghệ. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Tổng Biên tập, Giám đốc Nhà xuất bản Hội Nhà văn, đang làm Tổng Biên tập Nhà xuất bản Dân Trí.  
   Đã xuất bản các tập thơ: Người quen của em (1982), Hoa sữa (Nxb Hội Nhà văn, 2000), Vô tình (Nxb Hội Nhà văn, 2007) & 7 tập truyện ngắn, 4 cuốn tiểu thuyết... 
ĐTM giới thiệu chùm thơ của Nhà thơ Nguyễn Phan Hách về miền quê sông Thương, sông Lục.    


SÔNG THƯƠNG

Nhà anh bên ấy,  bờ nước đục
Nhà em bên này ,nước biếc trong
Con sông Thương hòa chẩy đôi dòng
Như cuộc đời buồn vui hai mặt
Anh ra bến nhìn sang bờ cát
Thấy em đang ngắm sóng soi gương
Sông hiền lành chỉ có nhớ và thương
Nước tươi mát chẳng làm gì ai cả
Sao chiến tranh từ nơi nào xa lạ
Cứ về đây ụp xuống dòng Thương
Suốt một thời nước vỡ mặt gương
Bom Mỹ thả chòng chành con sóng
Sông Thương chẩy oằn mình đau đớn
Em và anh cũng phải chia lìa
Khoác màu xanh áo lính, anh đi
Em ở lại với phù sa bến bãi
Anh ra đi mà không trở lại
Sông Thương giờ chỉ có mình em
Chiếc thuyền con trên sóng ru êm
Mà dưới đáy thét gầm bão tố
Cuộc đời trôi, cánh buồm theo gió
Sóng bạc đầu và tóc phôi pha
Em với sông thầm thĩ chuyện trò
Sóng xoa dịu nỗi niềm đau đớn
Em cô đơn giữa dòng nước cuốn
Bỗng giật mình như anh hóa thành sông
Chính anh là sông Thương xanh trong
Đang ve vuốt bờ vai em ấm lạnh
Em tắm trong dòng anh lấp lánh
Anh ôm em mát rượi trăng rằm
Sông Thương ơi chẩy đến ngàn năm
Dào dạt mãi chuyện tình hai đứa
                        12-12-2010


                  THỊ XÃ THỜI SƠ TÁN

Thị xã nhỏ nhớ thời sơ tán
Bom ì ầm sau phía chân mây
Người đạp xe, áo phòng không vội vã
Chim sẻ về bậu cửa xập xoè bay.

Dòng phấn trắng cửa nhà ai ghi vội,
Mẹ nhắn con nơi sơ tán làng xa
Chồng nhắn vợ hòm thư mặt trận
Đêm hành quân khuya khoắt qua nhà.

Đường đá cũ lên rêu quá khứ
Nắng buồn bay dọc phố lang thang
Hoa giấy ban công không sợ bom, vẫn nở
Heo may về se sẽ lá vàng.

Cửa nhà ai rỉ hoen ổ khoá
Cuộc chiến này chắc sẽ còn lâu
Bài hát cũ vẳng về bên hiên vắng
Tuổi vào đời lãng mạn giờ đâu.

Em phải lớn với tháng năm xa cách
Đành bỏ quên thị xã mộng mơ
Hoa sữa đêm, đếm từng tiếng súng
Bầy sẻ hoang bên cửa ngóng chờ.
25/5/2011

SÔNG LỤC NÚI HUYỀN

Tôi lại về sông Lục núi Huyền
Vơ vẩn dạo trên đồi cỏ biếc
Người con gái tình đầu xinh đẹp
Tôi đi tìm ,em giờ ở đâu
Dòng sông xưa nào có quên nhau
Em ra tắm trưa hè chói nắng
Đôi vai trần nhô lên sáng trắng
Núi Huyền nghiêng soi bóng bên mình
Sông thủy chung mà người bội tình
Cỏ vẫn xanh tóc người đã bạc
Tình đầu như gió bay tan tác
Tiếng chim đồi đùa cợt trêu ngươi
Tôi lại về sông Lục núi Huyền ơi
Vục nước uống vị ngày xưa trong mát
Lời thề bồi pha vào chua chát
Em có tin mình trở lại tuổi thơ
Tình trong veo, dịu ngọt mộng mơ
Như sông Lục nước nguồn xanh ngắt
Đời với ta ,sao mà se sắt
Tại vì anh hay tại vì em
Muộn quá rồi đừng nói gì thêm
Gió hái bay  đi những lời bội ước
Em vẫn ở đây bên dòng nước biếc
Giữa đồi xanh bát ngát chân trời
Nhưng anh không tìm được nữa rồi
Mê cung cuộc đời làm ta lạc lối
Anh muốn hỏi hãy ra sông hỏi
Sợ câu trả lời là tiếng gầm vang…
Chiều nay tôi đi giữa nắng vàng
Của sông Lục núi Huyền cổ tích
           
                             24-7-2010