Trích : Chữ chạy, cỡ chữ=20
Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2013
Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013
Bà hàng xóm ...- Truyện ngắn : ĐOÀN THỊ TẢO
Nhà văn ĐOÀN THỊ TẢO
Bà hàng xóm của bố tôi
"Truyện ngắn rút từ tập truyện CHÍN NGƯỜI MƯỜI LÀNG của
nhà văn ĐOÀN THỊ TẢO"
Nhà văn Đoàn thị Tảo
Bà hàng xóm của bố tôi
"Truyện ngắn rút từ tập truyện CHÍN NGƯỜI MƯỜI LÀNG của
nhà văn ĐOÀN THỊ TẢO"
Bà nhờ người nhắn gọi tôi
về. Mấy hôm nay bà mất ngủ, thấy khó chịu trong người. Với lại nhà cũng sắp có
việc. Nên hôm nay tôi tranh thủ buổi trưa ghé thăm bà. Trông thấy tôi bà kéo
xuống ngồi cạnh, chậm rãi thông báo:
- Hôm qua ông ấy lại về. Hai
người vẫn kè kè bên nhau, họ đang tính toan việc gì ấy. Tôi bảo : “Hãy ở nhà
thêm lát nữa, cũng sắp đến bữa rồi .” Nhưng ông ấy vội vàng lôi tay người ta
đi, chỉ kịp quay lại nói : “ Chúng tôi phải đi thôi. Đường thì dài, lại khó đi,
sợ không kịp .” Chả hiểu vội gì, đi đâu? mà cứ úp úp mở mở ... Rõ cái người ...
Đến chết vẫn chứng nào tật ấy.
Sự giận hờn thoáng trên nét
mặt mẹ kế tôi. Bà thở dài cúi xuống mẹt gạo nếp, đảo tay bới tìm hạt thóc hạt
tẻ. Càng về già bà càng đẹp ra, người đẫy đà duyên dáng. Đời sống đỡ vất vả lo
toan nên gần sáu mươi, lại không sinh nở gì trông bà vẫn gọn gàng óng ả. Tội
nghiệp ! Người như thế nhưng suốt một đời bà chỉ đau khổ giận hờn. Người ta
phàm sao Đào Hoa chiếu phạm cung Mệnh cũng đủ khổ một đời tình duyên.
Riêng bố tôi, có lẽ nó nằm chềnh ềnh mọi chỗ. Ông nổi tiếng hào hoa phong nhã.
Khéo tay hay làm, thông minh đĩnh đạc. Đặc biệt cái nết tốt bụng với chị em.
Nói chính xác: Hết thảy phụ nữ ông quen, ông đều muốn được che chở, yêu thương như những người “em gái .”
Cái thuở còn thắt lưng buộc
bụng chống Mỹ, Ông làm giám đốc một xí nghiệp nhỏ gần một trăm lao động. Nay đây mai đó theo
luồng lạch để thăm dò, trục vớt những vật cản chắn dòng. Vậy nên do đặc thù
công việc của ông, mỗi bến đậu là một bến tình. Có cuộc tình trôi đi êm ả, sau
một đoạn nồng nàn thắm thiết, rồi anh đường anh, chị theo đường chị. Có cuộc
tình phong ba sóng gió, bởi hậu quả một đứa trẻ ra đời. Đứa trẻ được mang họ mẹ
hoặc họ ai đấy, chưa bao giờ mang họ bố tôi. Cá về ao ai người nấy được. Chỉ có
điều gặp khúc tình quá ghềnh thác, phải kheo khéo thu xếp sao cho vẹn cả đôi
đường. Việc to tày trời thời gian cũng biến thành bùn, huống hồ cái việc cỏn
con vụng trộm.
Duy nhất có một lần chuyện xảy
ra dữ dội. Người đàn bà ấy tên là Toan. Chuyện gió trăng giữa bố tôi với bà
Toan vốn kín như bưng, chẳng ma nào biết. Đã hai mươi năm trôi qua. Chồng bà
Toan đã chết, người đàn bà ấy bỗng nhớ bố tôi. Bèn gửi một lá tình thư, lời lẽ
nhớ nhung da diết. Kèm theo lời nhắn ông về, lo gả chồng cho con gái.
Lá thư oan nghiệt ấy lọt vào
tay mẹ kế tôi trước. A !... à ... thư ! Vậy thì bà cũng thư cho biết. Chỉ trong
vòng hai mươi bốn giờ. Bố tôi tối tăm mặt mũi vì những lá “Tuyệt tình thư” của bà, một hai đòi cắt đứt, chia tay. Đến
nỗi bố tôi không chịu nổi, phải la toáng lên:
- Ơ hay ! Truyện từ đời Bành Tổ
mà cũng ghen. Tôi biết người ta từ ngày bà còn quàng khăn đỏ cơ mà.
Mẹ kế tôi kém ông gần hai
chục tuổi, cái lý đơn giản ấy khiến bà ấm ức chịu thua. Đành nuốt giận nguôi
ngoai cho qua vụ bà Toan.
Ngày xưa, hồi mẹ kế tôi
mới chỉ là cô cán bộ phòng kế hoạch xí nghiệp ông. Bà có điều kiện mở hẳn một
chiến dịch, để đánh gục các tình địch. Bà chấp tất cả các cô em phòng hành
chính. Họ vốn giữ đặc quyền lo đời sống và lương bổng của ông. Bà đòi quyền
được cùng ông đi công tác đây đó, tới bên A, bên B. Làm thư ký riêng cho ông
khi lên cục, về bộ. Cho đến khi trở thành mẹ kế tôi, bà đã ghi một bàn thắng
oanh liệt trên sân cỏ, giữa các đấu thủ chân guốc. Riêng bố tôi ông có hơi hụt
hẫng, vì phần nào bị tính ghen quá độ của bà quản thúc.
Thị trường Đông Âu biến động, cũng là lúc
ông về hưu, làm chân chủ nhiệm hợp tác xã thủ công mỹ nghệ, ngoắc ngoải với
những lô hàng thêu, mây tre đan không xuất đi đâu được. Xã viên trước đây cố
thủ với xã bởi tiêu chuẩn mười ba cân gạo. Nay xoá bỏ tem phiếu, họ mặc nhiên
phải bươn chải chợ búa kiếm ăn. Để tránh tan rã, ông ra sức củng cố. Ông ra sức
vì còn một lẽ nữa: Cùng chung vai gánh vác HTX với ông là một cô phó chủ nhiệm
mới gần bốn mươi, người đầy ứ sức sống. Sớm tối họ bên nhau, chạy đôn chạy đáo
khắp nơi kiếm tìm việc làm. Họ ăn nhà hàng, ở khách sạn, y hệt mẹ kế tôi khi
còn là cô cán bộ phòng kế hoạch.
Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013
LẠI NGỒI NHÓM LỬA - Thơ TÔ HOÀN
GỌI MÙA RÊU THỨC
Thân Tặng n/t DUY PHI
Gieo chữ khắp Nam cùng Bắc
Ngày về đậu ngõ chợ Thương
Anh thức gọi mùa “ Rêu thức “
Vui buồn gửi cõi văn chương
Người ta ồn ào mé chợ
Nghìn trang rọi những canh dài
Phận đèn đêm đêm vặn nhỏ
Góp thành hạt nắng ban mai
LẠI NGỒI NHÓM LỬA
tohoanbg | 01 February, 2013 20:55
Đã lâu lắm lại ngồi nhóm lửa
Bỗng dưng ta nhớ ấm hơi bà
Bỗng dưng ta nhớ vòng tay mẹ
Lửa bập bùng hiện bóng người xa
Đã lâu lắm lại ngồi nhóm lửa
Mùi rạ rơm khói bếp cay sè
Mùi than trấu ủ ta ấm lại
Mặc gió lùa, mưa thốc ngoài kia
Đã lâu lắm lại ngồi nhóm lửa
Tí tách reo lửa cũng ngóng giao thừa
Ta ước được một lần bên mẹ
Bên mẹ một lần cùng nồi bánh chưng xưa
TÔ HOÀN
Thứ Hai, 4 tháng 2, 2013
AI ĐIẾU: BÁC DUY PHI
AI ĐIẾU: BÁC DUY PHI
Dẫu biết nơi ấy ai rồi cũng tới,
nhưng tôi không khỏi bàng hoàng khi đọc lời cáo phó trên Đền Thơ Mới. Sự ra đi
một cách nhanh chóng bất ngờ này làm tôi nặng nỗi tiếc thương kèm với ao ước một
điều mà lâu nay tôi đã nghĩ suy. Tôi đã có cái kết cho một bài thơ: Nơi đó
ta về
…. “ chết không có gì mà phải sợ
Chỉ sợ con đường dẫn đến cái
chết.
Bác Duy Phi ơi !
Bác ra đi trong sự thương nhớ của bạn
bè, bác còn mãi trong tâm khảm của nhiều
người yêu quý bác. Vâng ! đấy cũng lại là điều tất cả chúng ta ao ước khi vượt
qua con đường nhân gian ngắn ngủi này. Xin đọc bác nghe điều tôi ao ước :
Trước khi ra đi
Thượng đế cho nói lời cuối
cùng
Nước mắt rưng rưng
Thưa :
Trái tim này xin đế lại
bạn bè tôi
Khi tôi chết xin hóa thành phiến
đá
Nằm bâng khuâng nơi bờ biển bao la
Để cho sóng ôm vào lòng ca hát
Hôn lên tôi âu yếm mặn mà
……………………………..
Biển sẽ hết buồn
Tôi một phiến đá si mê
Yêu say đắm yêu dại khờ trong sóng
Bác Duy phi ơi !
Bác hiện hữu trong lòng bạn bè, trong Đền
Thơ Mới được nhiều người trọng yêu và quý mến, nên chắc chắn lời cầu xin
thượng đế trên cũng bằng thừa . Mới hôm nào bác còn ưu ái trao đổi với tôi về
sáng tác trong Đất Lên Hương mà bác đã lên khuôn . Bất ngờ thay … Đau buồn thay
… khi đọc lời cáo phó trong Đền Thơ Mới
Tuy mới gần bẩy mươi còn kém bác dăm
tuổi nhưng với tuổi này ta cũng nên nghĩ tới: Nơi đó ta về mà hoàn thiện nốt những
ngày còn sống, những việc phải làm . Để khi ra đi mà được như bác, còn để lại
hình ảnh tốt đẹp trong lòng mọi người
Xin được tỏ lòng ngưỡng mộ bậc đàn anh người rất đức độ hòa lòng cùng mọi
bạn văn không phân biệt cao thấp về mọi mặt đời thường .
Xin chia sẻ cùng bác tâm tư của người
đi sau
ĐÊM NGHE CA KÈN PHƯỜNG
BÁT ÂM
BÁT ÂM
Những lời này
tôi viết cho tôi
Nhờ bác thợ kèn
hờ dùm đôi ba tiếng
Thân xác cỏn con đến …mai là tan biến
Một bình tro qua cửa đài hóa thân
Kiếp phù sinh tạo
hóa xoay vần
Cho buồn khổ lại nhuốm màu buồn khổ
Hai tay buông xuôi trượt về quá khứ
Cảm tạ mọi người một chút lệ hoen mi
Nào biết được khi
Còn mấy mươi cái
chớpmắt
Lê thân rời nơi cóp nhặt những buồn đau
Để ẩn mình dưới lòng đất chôn sâu
Buông xuôi hết
Những khát khao nay trở thành vô nghĩa
Hẹn gặp sau này , người ở lai tôi đi
Kính cáo
Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013
Tình xuân
Tình xuân
Chu Hà
Bất
chợt xuân về trong ký ức
Hồn
quê rạo rực tận đáy lòng
Đào,
quất, hoa khoe ngàn sắc thắm
Hội
xuân, người nô nức đầu năm
Mọi
cảnh mưu sinh như dừng lại
Trẩy
chùa, thăm bạn, hái lộc xuân
Ngõ
xóm đẹp như thay áo mới
Làng
quê phảng phất khói hương trầm
Người
đi chắc hẳn còn nhớ lắm
Huyền
ảo đất trời ngắm mà say
Chút
tình riêng giữ trong sắc thắm
Xa
rồi vẫn ngỡ giữa vòng tay
Kẻ
trao ánh mắt sau vành nón
Người
chúc tụng nhau ý lời hay
Ai
cũng mong vui như Tết mãi
Nét
cười lồng trong áng mây bay
Ấm
áp tình xuân có hẹn ngày?
Chen
chân đi giữa hội Phủ Giầy*
Ngây
ngất bốn bề, men trời đất
Cách
vời ngàn dặm vẫn còn say...
* Cứ mỗi độ xuân về du khách khắp nơi đổ về trảy hội Phủ
Giầy ở Vụ bản Nam
Định
NGHIÊNG MÌNH DÂNG MỘT NÉN NHANG
Trên báo BẮC GIANG số ra ngày 31-1-2013 có bài "NGHIÊNG MÌNH DÂNG
MỘT NÉN NHANG"của nhà văn Đỗ Nhật Minh viết về nhà thơ DUY PHI người
lập ra trang blog ĐỀN THƠ MỚI.
Để tưởng nhớ đến anh, xin đăng lại toàn bài để chúng ta hiểu thêm về anh,
một nhà văn, tài hoa, đức độ,.. và khiêm nhường....
THƯƠNG TIẾC NHÀ VĂN DUY PHI
Nghiêng mình dâng một
nén nhang
28-1-2013, hơn tám giờ sang,tôi tới tòa soạn Báo Bắc Giang
lĩnh giùm nhuận bút
cho anh Duy Phi.Nhưng giời ơi, mới cầm tiền trong tay, chưa ra khỏi cổng cơ
quan Báo, đã nhận được tin anh mất.Dẫu biết anh mắc bệnh hiểm nghèo,nhưng
mới cách đây hai hôm thôi, nằm trên giường, anh vẫncòn run run nguều
ngoào ký tặng tôi cuốn sách mới ra. Những hôm trước nữa khi tôi đến thăm.anh
với giọng yếu ớt, thi thoảng nhăn nhó vì cơn đau bất chợt, vẫn trò chuyện
với tôi. Biết anh mỏi cầnnghỉ , tôi có ý chỉ ngồi chốc lát nhưng anh bảo:” Ở lại
thêm nữa, nằm một mình buồn lắm”. Nhìn anh hốc hác, gầy sọp, nghe giọng
nói nhiều lúc phều phào, tôi cố ghìm những giọt nước mắt chỉ muốn ứa ra.
cho anh Duy Phi.Nhưng giời ơi, mới cầm tiền trong tay, chưa ra khỏi cổng cơ
quan Báo, đã nhận được tin anh mất.Dẫu biết anh mắc bệnh hiểm nghèo,nhưng
mới cách đây hai hôm thôi, nằm trên giường, anh vẫncòn run run nguều
ngoào ký tặng tôi cuốn sách mới ra. Những hôm trước nữa khi tôi đến thăm.anh
với giọng yếu ớt, thi thoảng nhăn nhó vì cơn đau bất chợt, vẫn trò chuyện
với tôi. Biết anh mỏi cầnnghỉ , tôi có ý chỉ ngồi chốc lát nhưng anh bảo:” Ở lại
thêm nữa, nằm một mình buồn lắm”. Nhìn anh hốc hác, gầy sọp, nghe giọng
nói nhiều lúc phều phào, tôi cố ghìm những giọt nước mắt chỉ muốn ứa ra.
Vậy là thêm một người
bạn thân thiết đã ra đi.
Tôi và Duy Phi cùng ở
ngành giáo dục chuyển về công tác tại Hội Văn học- Nghệ thuật
Hà Bắc từnăm 1980 . Anh về trước tôi độ một tháng. Trước nữa chỉ nghe tên , biết nhau
qua sang tác trên báo chí. Suốt mấy chục năm, tôi và Duy Phi đều ở Ban Biên tập tạp chí
. Duy Phi là người say mê tâm huyết văn chương, và là người sáng tác vô cùng cần mẫn.
Anh quê ở xã Mão Điền. Thuận Thành,Bắc Ninh, nơi có khá nhiều nhà văn, nhà thơ
( Nguyễn Duy Hợp, Nguyễn Phan Hách, Nguyễn vănChương, Nguyễn Duy Khoát) và
hầu hết từ nhà giáo trưởng thành. Tôi đã trêu đùa gọi là Mão Điềnvăn ổ. Duy Phi có thơ
đăng từ 1960 nhưng có lẽ thành danh chỉ chừng hai ba chục năm lại đây. Anh là một
trong số ít người trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam trên mảnh đất này.
Hà Bắc từnăm 1980 . Anh về trước tôi độ một tháng. Trước nữa chỉ nghe tên , biết nhau
qua sang tác trên báo chí. Suốt mấy chục năm, tôi và Duy Phi đều ở Ban Biên tập tạp chí
. Duy Phi là người say mê tâm huyết văn chương, và là người sáng tác vô cùng cần mẫn.
Anh quê ở xã Mão Điền. Thuận Thành,Bắc Ninh, nơi có khá nhiều nhà văn, nhà thơ
( Nguyễn Duy Hợp, Nguyễn Phan Hách, Nguyễn vănChương, Nguyễn Duy Khoát) và
hầu hết từ nhà giáo trưởng thành. Tôi đã trêu đùa gọi là Mão Điềnvăn ổ. Duy Phi có thơ
đăng từ 1960 nhưng có lẽ thành danh chỉ chừng hai ba chục năm lại đây. Anh là một
trong số ít người trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam trên mảnh đất này.
Cho đến nay anh là
người duy nhất có sách tác giả (sách
in riêng) lớn nhất tỉnh nhà,và
có lẽ với rất nhiều tỉnh khác: 30 cuốn. Duy Phi viết nhiều thể loại: Thơ, Văn( chủ yếu là
tiểu thuyết), Biên soạnBiên dịch nhưng dồn bao công sức, thành công hơn cả,để bạn
đọc nhớ nhiều vẫn là thơ. Anh cógiọng thơ thơ rất riêng trong giới thơ tỉnh nhà. Đó là
nhẹ nhàng, đằm thắm, tao nhã mà cũng rất trau chuốt, sâu sắc. Thơ anh giản dị, nhỏ
nhẹ nhưng đầy triết luận, đúng là thi tại ngôn ngoại. Khá nhiềubài thơ, câu thơ của
anh đã in vào trí nhớ bạn đọc. Điều này tôi đã được nghe nhiều người kể.
có lẽ với rất nhiều tỉnh khác: 30 cuốn. Duy Phi viết nhiều thể loại: Thơ, Văn( chủ yếu là
tiểu thuyết), Biên soạnBiên dịch nhưng dồn bao công sức, thành công hơn cả,để bạn
đọc nhớ nhiều vẫn là thơ. Anh cógiọng thơ thơ rất riêng trong giới thơ tỉnh nhà. Đó là
nhẹ nhàng, đằm thắm, tao nhã mà cũng rất trau chuốt, sâu sắc. Thơ anh giản dị, nhỏ
nhẹ nhưng đầy triết luận, đúng là thi tại ngôn ngoại. Khá nhiềubài thơ, câu thơ của
anh đã in vào trí nhớ bạn đọc. Điều này tôi đã được nghe nhiều người kể.
Này đây: Suối trong
quá không thể nào không uống/Bao năm rồi gặp lại núi rừng
đây/Ta vốc nước để nước rơi thành tiếng/Chạy giữa rừng tôi muốn gọi tên ai
Này đây: Những nghe Sa Lý là xa/Nắm tay nhau mới biết là gần thôi Rồi: Ta
về nhào nặn đêm thâu/Dựng pho tượng một ngọn sầu lưng mây
đây/Ta vốc nước để nước rơi thành tiếng/Chạy giữa rừng tôi muốn gọi tên ai
Này đây: Những nghe Sa Lý là xa/Nắm tay nhau mới biết là gần thôi Rồi: Ta
về nhào nặn đêm thâu/Dựng pho tượng một ngọn sầu lưng mây
Và: Tim ơi, sao nhể
được/ Những vần thơ gai dầm…Một nhà thơ tỉnh ngoài đã
phải thốt lên: Tôi sẵn lòng đánh đổi/Cả nửa đời thơ tôi Lấy mấy bài thơ bạn
phải thốt lên: Tôi sẵn lòng đánh đổi/Cả nửa đời thơ tôi Lấy mấy bài thơ bạn
Duy Phi có một ý chí
rất đáng khâm phục. Anh tự học chữ Hán từ chỗ chưa biết
gì để vài ba năm sau dịch cổ văn – cả thơ Đường uyên thâm,cả thơ Nguyễn Trãi ,
Nguyễn Du lừng danh. Những thơ bác học ấy đã ảnh hưởng sâu đậm trong sáng
tác của anh. Anh lại rất chịu khó đi. Đi trong tỉnh đã đành mà còn đi ngoài tỉnh-
tận miền Trung, miền Nam ; đi sang cả Trung Hoa, sang vài ba nước Đông Nam
gì để vài ba năm sau dịch cổ văn – cả thơ Đường uyên thâm,cả thơ Nguyễn Trãi ,
Nguyễn Du lừng danh. Những thơ bác học ấy đã ảnh hưởng sâu đậm trong sáng
tác của anh. Anh lại rất chịu khó đi. Đi trong tỉnh đã đành mà còn đi ngoài tỉnh-
tận miền Trung, miền Nam ; đi sang cả Trung Hoa, sang vài ba nước Đông Nam
Á.Anh đi để đối chiếu thực địa trên tư liệu đã có, nhằm viết
tiểu thuyết lịch sử,
giải tỏa những hồ nghi trong thơ cổ và để sáng tác tại một vùng đất mới. Ở tỉnh ta
người sang tác chịu đi như anh là hiếm lắm
giải tỏa những hồ nghi trong thơ cổ và để sáng tác tại một vùng đất mới. Ở tỉnh ta
người sang tác chịu đi như anh là hiếm lắm
Cách đây ít ngày,hôm Duy Phi ngỏ ý ra tập thơ tuyển. Tôi
gàn:”Ông gở à? Đã già
nua yếu ớt gì đâu mà ra tuyển!”Anh mủm mỉm cười “73 tuổi rồi,còn trẻ trung gì nữa
.Người ta làm tuyển ầm ầm.Ông cũng nên ra tuyển truyện ngắn đi” Nói xong,anh
lẳng lặng sang buồng bên, đưa cho tôi xem bìa tuyển thơ:Ngó ý. Vậy là Duy Phi
đã lẳng lặng làm từ những tháng trước. Tính anh là vậy. Lặng lẽ viết. Lặng lẽ ra
sách.Vậy là Ngó ý vừa ra được vài hôm, đến tay anh để anh mới ký tặng vài ba
bạn bè đã phải nằm im trên giá sách nhưng tôi tin dẫu “Ngó ý”đã lìa vẫn vương
tơ lòng với bao người.
nua yếu ớt gì đâu mà ra tuyển!”Anh mủm mỉm cười “73 tuổi rồi,còn trẻ trung gì nữa
.Người ta làm tuyển ầm ầm.Ông cũng nên ra tuyển truyện ngắn đi” Nói xong,anh
lẳng lặng sang buồng bên, đưa cho tôi xem bìa tuyển thơ:Ngó ý. Vậy là Duy Phi
đã lẳng lặng làm từ những tháng trước. Tính anh là vậy. Lặng lẽ viết. Lặng lẽ ra
sách.Vậy là Ngó ý vừa ra được vài hôm, đến tay anh để anh mới ký tặng vài ba
bạn bè đã phải nằm im trên giá sách nhưng tôi tin dẫu “Ngó ý”đã lìa vẫn vương
tơ lòng với bao người.
Nhiều năm nay tôi có thói quen là vào ngày mồng hai Tết
Nguyên đán tổ chức
buổi gặp mặt hàn huyên tại nhà mình với những người anh, người bạn thân thiết.
Vậy là tết này tôi không có Duy Phi rồi.Trước nữa, tôi đã mất nhà văn Lê Bầu,
mới đây là Lê Đình Mỗ
buổi gặp mặt hàn huyên tại nhà mình với những người anh, người bạn thân thiết.
Vậy là tết này tôi không có Duy Phi rồi.Trước nữa, tôi đã mất nhà văn Lê Bầu,
mới đây là Lê Đình Mỗ
Anh Nguyễn Duy Phi
ơi. Biết nói gì lúc xót xa này trong lúc tôi đang rối bời.
Vĩnh biệt anh-nhà thơ,người bạn thân thiết. Xin nghiêng mình dâng một nén
nhang như anh đã từng chắp tay đau đớn trước một thi nhân đã khuất…
Vĩnh biệt anh-nhà thơ,người bạn thân thiết. Xin nghiêng mình dâng một nén
nhang như anh đã từng chắp tay đau đớn trước một thi nhân đã khuất…
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
