Nhà văn Nguyễn Hiếu
MỘT NỀN VĂN HỌC
THỪA THƠ
THIẾU HÀI
NGUYỄN
HIẾU
TRẢ LỜI PHỎNG VẤN
LTS: Năm 1984 NXB Hội nhà văn xuất bản tập
truyện hài nổi tiếng “những người thích đùa “của nhà văn Thổ nhĩ kì Axit Nê xin
thì NXB Hà nội xuất bản tác phẩm đầu tay của nhà văn Nguyễn Hiếu. Tập truyện
ngắn hài hứơc” chuyện cái vòi nước”. Đánh giá tác phẩm này cố nhà thơ Vũ Cao -
giám đốc NXB Hà nội dạo đó nói” cái cười của NH gần hơn cái cười của Axit Nê
xin”. Ngót ba mươi năm trôi qua, Nguyễn Hiếu trở thành nhà văn có lượng tác
phẩm hài nhiều nhất trong số các nhà văn đương đại (hai tập truyện ngắn(
“chuyện cái vòi nứơc” và “cười dành cho tất cả”(NXBTN), hai tiểu thuyết hài (
“Những mảnh nhân gian”(NXB Pháp Lý), “tây tây, ta ta”( NXBHN).. ngoài ra ông
còn có hàng loạt vở kịch hài, mới nhất là kịch bản “hàng rào giữa hai nhà”(Nhà
hát hát kịch Việt nam 2011, NSND Lê Hùng đạo diễn). Nguyễn Hiếu đã in hơn 300
bài thơ trên các báo. Tập 10 với nhan đề “ Hư ảo “trong Tuyển tập Nguyễn Hiếu
ra mắt nhân Đại lễ 1000 năm đã dành tuyển một lượng thơ lớn của ông. Bên cạnh
những giải thưởng về tiểu thuyết, truyện ngắn,kịch ..Nguyễn Hiếu được tặng
thưởng 2 giải thơ. Thời gian qua các trang mạng còn sôi nổi với nhiều dư luận
trái chiều về bài “thẩm thơ”của ông. Thêm một sự kiện có liên quan về thơ trên
thi đàn đang tạo sự chú ý của ngưòi quan tâm đó là vụ “tự nhận thơ tiền nhân”
của ông Hoàng Quang Thuận Viện trưởng Viện công nghệ viễn thông-Viện khoa học
và Công nghệ Việt nam với tập thơ” Thi vân Yên tử”được Tạp chí Nhà văn mở hội
thảo. Nhân dịp này phóng viên Báo Bảo vệ Pháp Luật có cuộc trao đổi với nhà văn
Nguyễn Hiếu.
Phóng viên: Là một nhà văn viết nhiều thể loại và cũng gặt hái được
những thành công trong văn chương ông đánh giá như thế nào về hiện tượng “thừa
thơ và thiếu hài”của nền văn học Việt nam hiện nay ?
Nguyễn Hiếu: Tôi cho đây là một sự bất thường bởi lẽ với thể trạng
bình thường của một nền văn học bao giờ cũng hội tụ đủ mọi thể loại. Tất nhiên
do yêu cầu của từng giai đoạn xã hội nên có lúc thể loại này vượt trội hơn các
thể loại khác. Còn nền văn học của ta nếu tính từ thời kì đổi mới tức là khoảng
trên dưới hai thập kỉ đổ lại đây thì bên cạnh thực trạng “thừa thơ thiếu hài”
đáng buồn
















