Trích : Chữ chạy, cỡ chữ=20

Nguyệt xuyên há dễ thâu lòng trúc / Nước chảy âu khôn xiết bóng non - NGUYỄN TRÃI

Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

VƯƠNG TRỌNG/ HAI CHỊ EM. LỜI BÌNH CỦA VĂN KHOA




NT  VƯƠNG   TRỌNG 
HV HỘI NHÀ VĂN VN 

  
HAI CHỊ EM
  thơ 
  VƯƠNG TRỌNG



    Nín đi em bố mẹ bận ra tòa!
    Chị lên bảy dỗ em trai ba tuổi
    Thằng bé khóc bụng chưa quen chịu đói
    Hai bàn tay xé áo chị đòi cơm...
    Bố mẹ đi từ sáng, khác mọi hôm
    Không nấu nướng và không hề trò chuyện
    Hai bóng nhỏ hai đầu ngõ nhỏ
    Cùng một đường sao chẳng chờ nhau?
   

TÌNH BIỂN NĂM CĂN... / HOÀNG ĐÌNH CHIẾN


HOÀNG ĐÌNH CHIẾN
HỘI VIÊN
Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh


MỘT GÓC THỊ TRẤN NĂM CĂN

TÌNH BIỂN
NĂM CĂN

Nghiêng rừng hứng ánh trăng trong
Lao xao ngọn đước
Uốn cong biển bờ.
Anh như con sóng bất ngờ
Lắng nghe hơi thở
Cuối bờ Năm Căn.

Thương em con nước nhọc nhằn
Chắt chiu gánh nặng
Vai oằn phù sa.
Cuối trời xanh đến bao la
Vỗ về rừng mắm
La đà sóng ghen.


Thứ Ba, 4 tháng 9, 2012

THƠ NGUYỄN TRÂN TRÂN/ NHÓM BÚT SÔNG LỤC CHỌN




TÁC GIẢ
NGUYỄN TRÂN TRÂN
BẾN TẮM- THỊXÃ CHÍ LINH- HẢI DƯƠNG



 Nhóm bút Sông Lục có một tuyển nhỏ, gồm thơ của các tác giả: Nguyễn Trân Trân - Kim Ô - Đoàn Thị Tảo - Tân Quảng - Trịnh Kim Hiền - Vương Đình Khánh - Quang Đại - Văn Thành - Phạm Thuận Thành - Thi Nguyên. ĐTM trân trọng giới thiệu chùm thơ đầu tập của Tác giả Nguyễn Trân Trân: 


Tưởng rằng

Tưởng rằng cả một đoàn tàu
Té ra chỉ một cái đầu mà thôi
Qua nhà tôi kéo còi hơi
Giật mình thức giấc giữa trời trăng treo.


NGUYỆT HỒ - TP HƯNG YÊN 

Nguyệt Hồ

Nguyệt Hồ đêm nay trăng khuyết
Mông lung trong cõi mộng mơ
Nhớ xưa một thời phố Hiến
Âm vang hai tiếng Nguyệt Hồ


NGUYỄN HIẾU - THƠ VĂN XUÔI / LỜI BÌNH: NGUYỄN ĐƯỜNG - TS VĂN HỌC




ĐỐI DIỆN VỚI   
NGỌN CHÓP CHÀI
thơ văn xuôi 

NGUYỄN HIẾU 
             

1.
       Sáng nao bừng mắt nhìn đời đã thấy Chóp Chài đối diện ta, với bình minh hoang hoang trong trẻo nắng
      Sừng sững, tròn căng dáng bầu vú sung mãn cho trời mải mê say, cho muôn loài quì quanh gối mẹ. Êm êm lời ru mây  
       Biển hoang liêu như mảnh yếm xanh trễ nải buổi yêu chồng. Nhịp trống quân ai bỏ dở giữa thinh không, nửa phách thì thòm. Nửa cung đàn Huyền Trân công  chúa  
       Em cũng bỏ ta đi lấy chồng giữa một sáng xuân nụ tầm xuân vừa hé, hoa bưởi chưa buông hương gọi ong, muỗi bay về. Mảng vui quên dải khăn thề
       Cánh nhạn lẻ ngẩn ngơ chở nỗi buồn tơ nhện, ta buồn so về ấp dưới Chóp Chài vẫn mãi đợi chờ trong tĩnh lặng. Viễn hoài tha hương chiều sương  
         Ngang đồi Thơm ta thả gió vời trăng. Còn ai dùng dắng  với ai không? Qủa dừa khô giữa khuya rụng cuống
          Dường như tiếng biển giục ta trải lòng mình trong nếp sóng 

2.
        Ai có ngờ một phút xa quê khi lòng ta đã cằn trơ đá tổ ong mà bỗng thấy bông dâm bụt thủa dại khờ dắt bước già rơi vào ngây dại. Ban mai đời lấp ló sau cửa liễu
       Trong mang mang của nắng mật vô tình, lòng héo xơ thoắt bồng bềnh chờ đôi cánh mỏng tang bọ ngựa .. .
       Em mang một cánh nhài thả giữa bụi ruối mâm xôi, bướm nhỏ vờn đập gấp gấp ngẩn ngơ, bỡn bỡn hoài cành trúc nhỏ phất phơ. Trương Chi bến xưa ngập ngừng thổi sáo 
        Chóp Chài sáng nay nhiều mây thế. Tiếc mây hững hờ. Tấm áo mỏng sờn không che đủ núm yêu.
         Cánh rừng hoang liêu. Mảnh đất hoang liêu. Lòng người hoang liêu. Một chấm son hoa chuối nở xóa mờ. Tim ấm lại rưng rưng. Qủa ruối vàng mơ rơi ngọc
         Giọt sương sớm hững hờ mờ tỏ     



 3.    Có cặp vợ chồng vẹt cả đời ở bên nhau ngang lưng đồi một chiều soi mắt bạc tìm con suối nhỏ. Uông uông ong ong giọt nước nhỏ vào đời. Thương ai chờ dòng Đào Nguyên, họ Lưu lạc bước  
      

VŨ TỪ SƠN/ NÀNG KIỀU TỰ SỰ


ẢNH KỶ NIỆM 
VỚI ÔNG NGUYỄN THẾ ĐƯỜNG (GIỮA)
TRÁI SANG, CÁC NHÀ THƠ:
VŨ TỪ SƠN - TÔ HOÀN - TRẦN HỒNG MINH - TÂN QUẢNG



VŨ TỪ SƠN



NÀNG KIỀU TỰ SỰ


Tài sắc tôi , vốn trời cho
cha mẹ nuôi dưỡng , con đò nhân gian
gia cảnh hoạn nạn nguy nan
bán mình cứu cánh , nát tan cơ đồ

Biển trời gió cả sóng xô
lầu xanh ... thương chị dưới mồ Đạm Tiên
việc đời trăm nỗi dữ hiền
Thúc Sinh trăng gió , tình duyên kiếp người


Từ Hải nghĩa cả ở đời
thuyền quyên mấy chốc tót vời phu nhân

Thứ Hai, 3 tháng 9, 2012

NGUYỄN PHAN HÁCH/ THANG DÂY



TỪ TRÁI:
NV NGUYỄN PHAN HÁCH & NT NGUYỄN TRỌNG TẠO



NGUYỄN PHAN HÁCH
HV  HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM 
       
THANG DÂY

Cuộc đời như một chiếc thang dây
Từ trên trời xanh buông xuống đất
Ta nắm vào bậc thang thứ nhất
Và leo dần từ thấp lên cao

Hình như có con quỷ ở đâu
Cầm đầu thang chòng chành ngoáy tít
Giữa không gian mênh mông chết khiếp
Bao lần nhắm mắt, suýt buông tay





Cuối cùng lên được đến tầng mây
Không còn nhìn thấy mặt đất nữa
Bỗng từ đâu, ào theo ngọn gió
Cuốn ta đi thành một áng mây

Thế là ta đã trèo xong chiếc thang dây.  

 6-12-2011

 

Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2012

BẠN VĂN/ ẢNH KỶ NIỆM - III



TẠI TRẠI SÁNG TÁC TAM ĐẢO (2008)
ẢNH ĐTH/ TRÁI SANG:
CÁC NHÀ VĂN, NHÀ THƠ, NGHỆ SĨ
HÙNG VIỆT - TẾ NHỊ CẨN -
VĂN TÂN (NGHỆ SĨ THỂ HIỆN CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH) -
DUY PHI - ĐỨC THUẬN


ẢNH TẠI NHÀ VUA MÈO 
VƯƠNG CHÍ SÌNH - HÀ GIANG (6/ 2012)
TRÁI SANG:
NT DUY PHI - NS VĂN TÂN 



THĂM TRƯNG BÀY SINH VẬT CẢNH 
TẠI TP BẮC GIANG, TRÚC HÓA RỒNG 
TRÁI SANG:
NHÀ VĂN ĐẶNG TIẾN HUY - POET DUY PHI  


 


TRÊN ĐỈNH MẪU SƠN - LẠNG SƠN  (2002)
PHẢI SANG:
NHÀ VĂN ĐOÀN VINH - NGHỆ SĨ ẢNH: QUỐC THÁI -
NHẠC SĨ BÁ ĐẠT - POET DUY PHI




DUY PHI TÔI ĐƯỢC CHOÀNG ÁO THỤNG VÀNG
ĐI DÉP MỚI, THAM QUAN
ĐANG LÊN ĐỈNH LÒ PHẢN ỨNG HẠT NHÂN
VIỆN NGHIÊN CỨU HẠT NHÂN NGUYÊN TỬ ĐÀ LẠT - 2004




TẤM ẢNH "KỲ" VÀ MỚI NHẤT 
CÙNG LÊ TÚ- HƯỚNG DẪN VIÊN DU LỊCH
NGƯỜI TRUNG QUỐC, 
TẠI CÔNG VIÊN THANH TÚ SƠN, NAM NINH (8/ 2012)



DUY PHI TÔI BÊN NGÔI NHÀ CỔ
CỦA NGƯỜI MÃ LAI
TẠI MALAKA - MALAYSIA (12- 2011)



ĐƯỢC TẶNG RẤT NHIỀU HOA
TẠI VƯỜN LAN QUỐC GIA SINGAPORE (2011)




CẢ ĐOÀN, AI CŨNG RỰC RỠ
 VƯỜN LAN QUỐC GIA SINGAPORE - 12. 2011 

Phải sang, hàng đầu:
THU HƯỜNG, THANH NHÀN,
KHÁNH HẠ, XUÂN THU
Hàng sau:
MINH NGỌC, BÁ BIÊN, HỮU CẤP, KIM HẢI,
TIẾP KHOA, LÊ HÀ,
KIM LIÊN, DUY PHI, THUÝ VÂN
ĐỨNG RIÊNG: MẠNH CƯỜNG - CHỒNG THUÝ VÂN
ĐANG BẤM MÁY CHỤP MỘT BÔNG HOA LẠ