ĐỐI DIỆN VỚI
NGỌN CHÓP CHÀI
thơ văn xuôi
NGUYỄN HIẾU
1.
Sáng nao bừng mắt nhìn đời đã thấy Chóp Chài đối diện ta, với bình minh
hoang hoang trong trẻo nắng
Sừng sững, tròn căng dáng bầu vú sung mãn cho trời mải mê say, cho muôn loài
quì quanh gối mẹ. Êm êm lời ru mây
Biển hoang liêu như mảnh yếm xanh trễ nải buổi yêu chồng. Nhịp trống quân ai bỏ
dở giữa thinh không, nửa phách thì thòm. Nửa cung đàn Huyền Trân công
chúa
Em cũng bỏ ta đi lấy chồng giữa một sáng xuân nụ tầm xuân vừa hé, hoa bưởi chưa
buông hương gọi ong, muỗi bay về. Mảng vui quên dải khăn thề
Cánh nhạn lẻ ngẩn ngơ chở nỗi buồn tơ nhện, ta buồn so về ấp dưới Chóp Chài vẫn
mãi đợi chờ trong tĩnh lặng. Viễn hoài tha hương chiều sương
Ngang đồi Thơm ta thả gió vời trăng. Còn ai dùng dắng với ai không? Qủa
dừa khô giữa khuya rụng cuống
Dường như tiếng biển giục ta trải lòng mình trong nếp sóng
2.
Ai có ngờ một phút xa quê khi lòng ta đã cằn trơ đá tổ ong mà bỗng thấy bông
dâm bụt thủa dại khờ dắt bước già rơi vào ngây dại. Ban mai đời lấp ló sau cửa
liễu
Trong mang mang của nắng mật vô tình, lòng héo xơ thoắt bồng bềnh chờ đôi cánh
mỏng tang bọ ngựa .. .
Em mang một cánh nhài thả giữa bụi ruối mâm xôi, bướm nhỏ vờn đập gấp gấp ngẩn
ngơ, bỡn bỡn hoài cành trúc nhỏ phất phơ. Trương Chi bến xưa ngập ngừng thổi
sáo
Chóp Chài sáng nay nhiều mây thế. Tiếc mây hững hờ. Tấm áo mỏng sờn không che
đủ núm yêu.
Cánh rừng hoang liêu. Mảnh đất hoang liêu. Lòng người hoang liêu. Một chấm son
hoa chuối nở xóa mờ. Tim ấm lại rưng rưng. Qủa ruối vàng mơ rơi ngọc
Giọt sương sớm hững hờ mờ tỏ
3. Có
cặp vợ chồng vẹt cả đời ở bên nhau ngang lưng đồi một chiều soi mắt bạc tìm
con suối nhỏ. Uông uông ong ong giọt nước nhỏ vào đời. Thương ai chờ dòng Đào
Nguyên, họ Lưu lạc bước