Trích : Chữ chạy, cỡ chữ=20

Nguyệt xuyên há dễ thâu lòng trúc / Nước chảy âu khôn xiết bóng non - NGUYỄN TRÃI

Thứ Hai, 26 tháng 3, 2012

THƠ VỀ MALAYSIA - DUY PHI





THƠ VỀ
MALAYSIA

DUY PHI


 I 
                             
 Giã biệt Singapore vừa mới qua cầu
Cô gái Malaysia cúi đầu chào
Ước chi trăm nước trong thiên hạ
Biên giới yên bình, thân thiết nhau.  



 
 II 

Ta cắp sách đi cùng thiên hạ
Học người Hán láng giềng, Anh Mỹ xa xôi
Đến xứ cọ lại thêm trang mới
Học người Ma lay - đạo Hồi! 







III

Càng mỏi cổ càng bí lời giải đáp
Hỏi bạn đi cùng, bạn xoã tóc thêm dài
Đêm lấp lánh, vòm trời hiện đại
Còn một đêm nay ta thức với Ma Lay!





         CHÚ THÍCH:

1. DUY PHI bên Tháp Đôi ở Kuala Lumpur, thủ đô Malaysia... 
2. Dời Singapore sang biên giới, chờ nhập cảnh vào Malaysia
    Từ trái: KIM HẢI. DUY PHI, HỮU CẤP, MẠNH CƯỜNG
3. Hoa râm bụt: Quốc hoa của Malaysia
4. Malaysia, nhiều rừng cọ trải dài mấy trăm cây số.  
Ảnh 12/ 2011


Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012

THƠ ĐẶNG TIẾN HUY (3/ 2012)




ĐẶNG TIẾN HUY

Nguyên:  Q Chủ tịch Hội VHNT Bắc Giang &  Tổng Biên tập Tạp chí Sông Thương. Hội viên Hội Nhà báo VN. Đã xuất bản 10 tập thơ, một số tập truyện ngắn, tiểu thuyết, khảo cứu… ĐTM giới thiệu chùm thơ Bốn câu.  



Nhà thơ ĐẶNG TIẾN HUY 
đang xem lại chùm thơ Tứ tuyệt (ảnh 23/ 3/ 2012)  


VÌ TÌNH YÊU

Đọc Cựu ước-Tân ước
Dạy cho ta nhiều điều
Đến khi xem Kinh Dịch
Rốt cuộc vì tình yêu!

TRÁI TIM ĐỨC MẸ

Trái tim mẹ tỏa sáng
Thanh kiếm nỡ xuyên đau?
Ôi!Trái đất chín mọng
Rụng vào khuôn mặt nhàu!...

TRÁI SẦU RIÊNG

Sao lại trái sầu riêng
Cho mình em chua xót?
Niềm đau hóa vị ngọt
Nỗi buồn thành hương thiêng!...

CHỬ ĐỒNG TỬ

Có trần trụi trong cát
Mới gặp nàng Tiên Dung
Mối tình thành bất tử
Gương bao đời soi chung!...







SAU LÙM CÂY

Cửa mở, rừng hoa nhãn
Trắng muốt trời sóng mây
Giọt tiếng chim bừng nắng
Mắt ai sau lùm cây!...

MƯA HOA SẤU

Trên đường Trần Hưng Đạo
Hoa sấu mưa trắng thềm
Tôi nhón chân đi dạo
Thấy tóc mình bạc thêm!...

TỰ ĐỨC

Cái đầu ông làm vua
Trái tim làm thi sỹ
Mới tìm ra chân lý
Chết ai cũng như nhau!...


THUỶ TẠ Ở KHIÊM LĂNG (HUẾ)
NƠI VUA TỰ ĐỨC
THƯỜNG LÀM THƠ, CÂU CÁ

NGƯỜI ĐẸP KINH BẮC/ THƯ GIÃN CUỐI TUẦN



NGƯỜI ĐẸP KINH BẮC
Cuộc thi Người đẹp tại Bắc Ninh
Xuân 2012



















Nguồn: Hải Ninh blogs




Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

THƠ NGUYỄN THANH KIM



NGUYỄN THANH KIM

Quê: Kinh Bắc, hiện sống và viết tại TP Hà Nội.
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
Đã xuất bản trên 10 tập thơ & một số tập biên soạn…


Nhà thơ Nguyễn Thanh Kim đang chép
các bài thơ: Nắng vườn, Hồn rượu... (ảnh 20/ 3/ 2012)

NẮNG VƯỜN

Cao Phong thị trấn xe dừng lại
đã chín vụ cam nắng đỏ vườn
phải hương tình ái mùa ngây ngất
ngón nhỏ tay em thơm mãi thơm…

                                            Hoà Bình, 12.2011




HỒN RƯỢU

Có người bảo tôi: Rượu làng Vân say lắm
Say ngất ngư, say có thể đắm người?
dẫu làng Vân chưa có thi sĩ nào
                                  ta ngóng vọng
cho men ân tình có hồn rượu quê tôi...


LÁ THẮM

Lá rụng. Mưa dài. Chiều gió thoảng
Xuân đã qua đâu. Ngỡ chớm hè…
Ước có em về trong lá thắm
với bờ cát ấm, nắng như mê.


LỜI TỎ

Lời tỏ tình trong gió
Có tan như mây chiều
giọng em dìu dặt thế
sương mờ anh tím theo...


THOẢ HƯƠNG

Sen Hồ ta rẽ sang
hồ sen chừng hẹp lại
những cánh sen run rẩy
những cánh sen thật thương.

Nhà cao chen dài phố
chẳng khuất hoa vô thường
bùn lầy và nắng loá
sen lặng lẽ thoả hương.







Thứ Ba, 20 tháng 3, 2012

HOÀNG GIA CƯƠNG VỚI LẶNG LẼ THỜI GIAN



Chùm thơ
HOÀNG GIA CƯƠNG 

(Rút trong tập LẶNG LẼ THỜI GIAN)



NT HOÀNG GIA CƯƠNG 
(HÀ NỘI) 




NGÕ TẠM THƯƠNG


Sao em vội rẽ Tạm Thương
Để anh hẩng hụt ngược đường Hàng Gai
Gió đêm se buốt phố dài
Thuyền trăng neo tận cuối trời chờ mong !


THĂM LĂNG TỰ ĐỨC


Sen lặng chờ thông ngâm cổ thi
Gió chừng mê mải đọc văn bia ...
Khiêm Lăng ai tạc hồn thi sĩ
Ngơ ngẩn bầy chim, lạc lối về !




KHIÊM LĂNG (LĂNG TỰ ĐỨC)


SẮC MẦU

          Tặng Hoạ sĩ Trương Thảo


Mơ hồ anh đưa bút
Suy tư hiện sắc mầu
Như hư mà như thực
Hồn anh lạc về đâu ?


GA VỌNG


Chờ ai, em ngóng chờ ai ?
Tầu xa xa khuất
                             đường ray lặng dần ...
Đá còn buốt gió căm căm
Trống trơ ga Vọng
                             Âm thầm lá bay !

DĨ VÃNG


Như lằn chớp noằng qua trời dĩ vãng
Chuyện tình cũ gợn vết hằn cay đắng
Em thẫn thờ soi bóng trước thời gian ...
Mây bình minh thành ráng buổi chiều hôm !
                                     



MỘT CẢNH HOÀNG HÔN


Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2012

THỦY HƯỚNG DƯƠNG - NGƯỜI KHÔNG MAY THƠ GẶP MAY



Sợ buồn khẽ rụng
Một hồn thơ –
      một nỗi niềm

                       Bài của TRỊNH TRƯỜNG HỢP






Tôi đã hơn một lần mở lại
tập thơ "Sợ buồn khẽ rụng"
để rồi thấy mắt mình mờ đi
cùng những cảm xúc
của tác giả gửi gắm vào thơ.



NVTPHCM- Thủy Hướng Dương đặt tên cho tập thơ của mình là "Sợ buồn khẽ rụng" thật là hóm hỉnh. Người ta đang mong cởi bỏ nỗi buồn mà chị lại sợ nỗi buồn rụng mất. Càng đọc thơ, càng thấy tác giả đã tạo nên một điều thấn bí, hóc hiểm mà ta cảm thấy bất ngờ đối lập hẳn với sự hóm hỉnh.

  Thơ Thủy Hướng Dương là một lối viết đa dạng, nội dung rất phong phú trữ tình, đề cập tới nhiều mảng cuộc sống. Thơ chị không lên gân một cách trống rỗng mà chứa đựng một sự tinh tế tận trong nội tạng của từng ý thơ. Sự hóm hỉnh được tác giả cô đọng thế này:
          "Ông trời hờn mát đổ mưa
          Giọt dài, giọt ngắn ướt vừa lối đi"
                         (Lục bát ngày mưa)
   Đắt trong ngồn từ, sắc sảo trong nội dung câu chữ. Thủy Hướng Dương làm cho người đọc cảm thấy tò mò khi phát hiện ra những vần thơ rất lạ.
          "Trăng kia đôi chút ngờ ngàng
          Cũng đành tiếc phút mơ màng cùng nhau"
                          (Hoa quỳnh nở muộn)
   Thơ Thủy Hướng Dương như món ăn đắt tiền, khó tìm.  Giống như món ăn ta chỉ mới nhìn thì chưa thể phân biệt là có ngon hay không, nhưng đến khi đã thưởng thức rồi thì thấy đam mê ước muốn. Vì "chưa ăn chưa thấy mùi ngon, ăn rồi mới thấy ngấm đòn say mê".
    Lại nữa, thơ Thủy Hướng Dương trong tập "Sợ buồn khẽ rụng" không kém gì món ăn ban đầu thấy khá rắn nhưng càng nhai kỹ ta càng thấy thấm đượm, mê hồn trong đam mê.
          "Tôi xin một chút van lơn
          Mắt em... hãy giấu vào hồn chữ Yêu!
                    (Chạm mắt người dưng)
  Những vần thơ đẹp, bao dung trong sự phong phú tinh đời của Thủy Hướng Dương làm cho ta thấy cuộc đời này không những rất ý nghĩa mà còn phải giao lưu, chắt chiu trong mọi niềm yêu thương.
          "Không còn trẻ để ngây thơ
          Bây giờ mà nói dại khờ ai tin
          Thế mà một ánh mắt nhìn
          Cũng làm em sợ... nhỡ mình lại yêu"
                                      (Sợ)
   Thủy Hướng Dương là một nhà thơ phái yếu, nhưng tâm hồn tác giả hình như rất mạnh mẽ, rất táo bạo. Chị dùng thơ để đối mặt với cuộc đời này. Cái tinh tế trong thơ Thủy Hướng Dương là chân thực, nghĩ được và viết thật. Thật đến mức người ta có thể đọc ở chị một tư duy chắt lọc nguyên chất, biết cảm thông nỗi niềm quá khứ. Mới hay, đâu phải bóng bẩy câu chữ mà nên thơ?
          "Khóc cười thăm hỏi từng đêm
          Vày vò chăn gối cho mềm thanh tao
          Chị cười vào những khát khao
          Còn em vơ lại chênh chao riêng mình..."
                           (Nói với vợ cũ của chồng)
  Chị đã và đang đến đỉnh điểm của hồn thơ tinh khôi, nặng lòng cởi mở. Thủy Hướng Dương là nhà thơ nữ nhưng rất có nét (cá tính), không hề rụt rè và chị rất  thành tâm ý tứ với đời:
          "Người đi thoát khỏi u mê
          Bỏ em ở lại tái tê thế này
          Em không uống rượu mà say
          Trời nghiêng, đất ngả cuồng quay bão lòng"
                             (Về với em đi anh)
   Nỗi lòng của tác giả là sự đau đáu pha lẫn tâm trạng heo hút đã bị kìm nén nhiều năm trời, sự dồn nén ấy hóa ra đã thể hiện hết vào trong những câu thơ của mỗi bài:
          "Nhân gian mỏi miệng khóc cười
          Cái lưỡi uốn éo nói lời dối  gian
          Đứng lên rũ lưới đa đoan
          Ta hớn hở... ôm muôn vàn nỗi đau"
                                   (Không đề)
   Ai có thể ngăn cản được tác giả bật ra những câu thơ rất hiện đại như kìm nén từ cuộc đời trớ trêu? Tác giả đã ấn chỉ, chốt chặt trong từng câu chữ với lối ví von như thách đố, :
          "Em đi qua phố ồn ào
          Giật mình để tuột chênh chao ra ngoài
          Xin ai đừng nhặt phí hoài!
          Vì eo thon, em trót cài vết đau..."
                                 (Váy ngắn, eo thon)



NT THỦY HƯỚNG DƯƠNG 

  Thủy Hướng Dương, đã làm cho người đọc hút hồn vào thế giới tâm hồn đầy hương sắc từ cuộc đời đa đoan. Một lối viết tự sự bộc bạch từ sâu thẳm lòng mình khiến ta nhận ra những vần thơ chứa đựng nhiều man mác nỗi đời để từ đó cảm thông, trân trọng hồn thơ.