Sợ buồn khẽ rụng
Một hồn thơ –
một nỗi niềm
Bài của TRỊNH TRƯỜNG HỢP
Tôi đã hơn một lần mở lại
tập thơ "Sợ buồn khẽ rụng"
để rồi thấy mắt mình mờ đi
cùng những cảm xúc
của tác giả gửi gắm vào thơ.
NVTPHCM- Thủy Hướng Dương đặt tên cho tập thơ của mình là "Sợ buồn khẽ rụng" thật là hóm hỉnh. Người ta đang mong cởi bỏ nỗi buồn mà chị lại sợ nỗi buồn rụng mất. Càng đọc thơ, càng thấy tác giả đã tạo nên một điều thấn bí, hóc hiểm mà ta cảm thấy bất ngờ đối lập hẳn với sự hóm hỉnh.
Thơ Thủy Hướng Dương là một lối viết đa dạng, nội dung rất phong phú trữ tình, đề cập tới nhiều mảng cuộc sống. Thơ chị không lên gân một cách trống rỗng mà chứa đựng một sự tinh tế tận trong nội tạng của từng ý thơ. Sự hóm hỉnh được tác giả cô đọng thế này:
"Ông trời hờn mát đổ mưa
Giọt dài, giọt ngắn ướt vừa lối đi"
(Lục bát ngày mưa)
Đắt trong ngồn từ, sắc sảo trong nội dung câu chữ. Thủy Hướng Dương làm cho người đọc cảm thấy tò mò khi phát hiện ra những vần thơ rất lạ.
"Trăng kia đôi chút ngờ ngàng
Cũng đành tiếc phút mơ màng cùng nhau"
(Hoa quỳnh nở muộn)
Thơ Thủy Hướng Dương như món ăn đắt tiền, khó tìm. Giống như món ăn ta chỉ mới nhìn thì chưa thể phân biệt là có ngon hay không, nhưng đến khi đã thưởng thức rồi thì thấy đam mê ước muốn. Vì "chưa ăn chưa thấy mùi ngon, ăn rồi mới thấy ngấm đòn say mê".
Lại nữa, thơ Thủy Hướng Dương trong tập "Sợ buồn khẽ rụng" không kém gì món ăn ban đầu thấy khá rắn nhưng càng nhai kỹ ta càng thấy thấm đượm, mê hồn trong đam mê.
"Tôi xin một chút van lơn
Mắt em... hãy giấu vào hồn chữ Yêu!
(Chạm mắt người dưng)
Những vần thơ đẹp, bao dung trong sự phong phú tinh đời của Thủy Hướng Dương làm cho ta thấy cuộc đời này không những rất ý nghĩa mà còn phải giao lưu, chắt chiu trong mọi niềm yêu thương.
"Không còn trẻ để ngây thơ
Bây giờ mà nói dại khờ ai tin
Thế mà một ánh mắt nhìn
Cũng làm em sợ... nhỡ mình lại yêu"
(Sợ)
Thủy Hướng Dương là một nhà thơ phái yếu, nhưng tâm hồn tác giả hình như rất mạnh mẽ, rất táo bạo. Chị dùng thơ để đối mặt với cuộc đời này. Cái tinh tế trong thơ Thủy Hướng Dương là chân thực, nghĩ được và viết thật. Thật đến mức người ta có thể đọc ở chị một tư duy chắt lọc nguyên chất, biết cảm thông nỗi niềm quá khứ. Mới hay, đâu phải bóng bẩy câu chữ mà nên thơ?
"Khóc cười thăm hỏi từng đêm
Vày vò chăn gối cho mềm thanh tao
Chị cười vào những khát khao
Còn em vơ lại chênh chao riêng mình..."
(Nói với vợ cũ của chồng)
Chị đã và đang đến đỉnh điểm của hồn thơ tinh khôi, nặng lòng cởi mở. Thủy Hướng Dương là nhà thơ nữ nhưng rất có nét (cá tính), không hề rụt rè và chị rất thành tâm ý tứ với đời:
"Người đi thoát khỏi u mê
Bỏ em ở lại tái tê thế này
Em không uống rượu mà say
Trời nghiêng, đất ngả cuồng quay bão lòng"
(Về với em đi anh)
Nỗi lòng của tác giả là sự đau đáu pha lẫn tâm trạng heo hút đã bị kìm nén nhiều năm trời, sự dồn nén ấy hóa ra đã thể hiện hết vào trong những câu thơ của mỗi bài:
"Nhân gian mỏi miệng khóc cười
Cái lưỡi uốn éo nói lời dối gian
Đứng lên rũ lưới đa đoan
Ta hớn hở... ôm muôn vàn nỗi đau"
(Không đề)
Ai có thể ngăn cản được tác giả bật ra những câu thơ rất hiện đại như kìm nén từ cuộc đời trớ trêu? Tác giả đã ấn chỉ, chốt chặt trong từng câu chữ với lối ví von như thách đố, :
"Em đi qua phố ồn ào
Giật mình để tuột chênh chao ra ngoài
Xin ai đừng nhặt phí hoài!
Vì eo thon, em trót cài vết đau..."
(Váy ngắn, eo thon)
NT THỦY HƯỚNG DƯƠNG
Thủy Hướng Dương, đã làm cho người đọc hút hồn vào thế giới tâm hồn đầy hương sắc từ cuộc đời đa đoan. Một lối viết tự sự bộc bạch từ sâu thẳm lòng mình khiến ta nhận ra những vần thơ chứa đựng nhiều man mác nỗi đời để từ đó cảm thông, trân trọng hồn thơ.