Trích : Chữ chạy, cỡ chữ=20

Nguyệt xuyên há dễ thâu lòng trúc / Nước chảy âu khôn xiết bóng non - NGUYỄN TRÃI

Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012

NT NGUYỄN THÁI SƠN THAN PHIỀN VÌ "VINH HẠNH"...



Lại vinh hạnh được
người khác cho trùng tên 
 

                       NT NGUYỄN THÁI SƠN


          Nhà thơ Nfuyễn Thái Sơn sinh 1948, 
quê gốc Phủ Lý, hiện sống và viết tại TP HCM. 
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.



Ký hoạ chân dung
NT NGUYỄN THÁI SƠN 

 
Hôm nay, tự nhiên Sơn tôi nhận được mấy cái meo, tin nhắn chúc mừng, chia vui của mấy người quen, bảo rằng mới đọc, vừa được thưởng thức những bài thơ “tuyển chọn” của Nguyễn Thái Sơn hay lắm lắm. Tôi giật thót. Thơ mình lâu nay vẫn bị chê bai chê bôi, đâu có hay ho đến mức được tinh tuyển chọn lựa thế vậy. “Còn khiêm tốn dấu…tài nữa hử, thì cứ mở theo đường dẫn để xem có còn chối cãi được nữa không. Khao đi! Khao đi!”. Tôi lập cập lập tức ngồi trước máy, dí chuột vào đường dẫn http://vnthihuu.net/content.php?198-NGUY%E1%BB%84N-TH%C3%81I-S%C6%A0N-Th%C6%A1-Tuy%E1%BB%83n-Ch%E1%BB%8Dn, chợt nhìn thấy “toàn cảnh” bài thơ của “người cho tôi được trùng tên” (xin xem ở cuối bài).
Ấy chết, nguy cho nhà thơ nào đó trùng tên với tôi rồi. Cứ như chữ nghĩa đã được thể hiện đã phát lộ ở bài thơ này thì thơ của Quý vị (xin phép được dùng “khách sáo ngữ” là Quý vị, vì tôi chưa có điều kiện để hiểu về tuổi tác giới tính cương vị chức vụ của tác giả bài thơ toàn bích này, gọi bừa e thất lễ) hay lắm; cho dù phải thú nhận điều này cũng là đau xót xấu hổ ghê gớm, tôi vẫn phải thành thực thưa rằng: chưa bao giờ và chắc chắn sẽ không bao giờ tôi có thể sáng tác nổi những câu thơ như của Quý vị. Trùng tên thế, ngộ nhỡ tôi nhận bừa vơ xằng thơ của Quý vị thành thơ của tôi, Quý vị bị thiệt thòi bị mất nhuận bút bản quyền tác quyền v.v… thì sao, ngộ nhỡ tôi bồng bột dại dột viết ra những câu thơ “nhạy cảm” trùng hợp với quan điểm tư tưởng của các thế lực thù địch, thì Quý vị còn bị “vạ lây” nữa ấy chứ. Theo tôi, mỗi khi bị các báo viết báo mạng nài nỉ “xin” được công bố tác phẩm, Quý vị hãy ra điều kiện tiên quyết, yêu cầu họ phải in kèm cả ảnh chân dung của tác giả thì mới cho dùng tác phẩm của mình. Họ sẽ vì cần bài của Quý vị mà…đáp ứng vô điều kiện.
Chỉ căn cứ vào một bài thơ này thôi, (chưa được may mắn và hân hạnh thưởng thức những tác phẩm khác của Quý vị) tôi cũng đã tin tưởng chắc chắn tuyệt đối rằng: Quý vị sẽ còn đi xa, bay cao trên đại lộ, bầu trời thi ca của tổ quốc, và có thể lắm chứ, vượt ra ngoài cả lãnh hải lãnh địa không phận Việt Nam ta nữa. Ấy là chưa nói đến việc Quý vị sẽ xin, hoặc được mời (một số trường hợp có “tài năng” hoặc “tài chính” đặc biệt thì được mời) vào HỘI THI CA này, ĐỀN VĂN CHƯƠNG khác - quen được gọi là Hội Nhà văn - cái nơi mà, khổ lắm, cũng là do ham vui, tôi đã trót lân la bén mảng đến từ mấy chục năm rồi, khi ấy trong danh sách danh mục danh bạ nơi này chẳng lẽ lại có những hai Nguyễn Thái Sơn xếp liền nhau trong “niên giám hội nhà văn”? Với tôi, xin nói ngay là không hề hấn gì, càng vui; nhưng với quý vị, chỉ e quý vị sẽ cảm thấy “gần mực…”

Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012

ĐẶNG VĂN SINH VIẾT VỀ TẬP THƠ PHẬN ĐÈN



PHẬN ĐÈN 
tứ tuyệt thi Kinh Bắc...

                                                             ĐẶNG VĂN SINH 
                                                                       (Nhà văn) 





C

uối năm Tân Mão, chẳng hiểu giời xui đất khiến thế nào mà chín lãng tử thi nhân trấn Kinh Bắc, sau mấy lần hội ngộ tại Phủ Lạng Thương, lại rủ nhau ra tập thơ tứ tuyệt với cái nhan đề nghe khá lạ tai: "Phận đèn"*.
Tập sách không dày, chỉ 122 trang, khổ 13x19, nhưng cái bìa gây ấn tượng mạnh bởi hình ảnh chiếc đèn dầu bên phải với vòng khói mảnh mai uốn lượn bay lên chạm vào chân chữ "Phận đèn". Chất liệu làm bìa là giấy lụa đã đẹp, nhưng cách phối màu tạo nên hòa sắc giữa ánh lửa và bóng đêm theo cấp độ giảm dần, gây hiệu ứng tương phản còn đẹp hơn. Nửa trái, dưới nhan đề, tên tác giả xếp hàng dọc, theo vần ABC..., bằng chữ in hoa, đơn giản mà sang trọng.
Điều cần nói là, trong tập "đoạn trường thơ" này, các thi nhân Kinh Bắc toàn chọn con số lẻ. 9 tác giả, mỗi tác giả 11 bài, vi chi là 99 bài. Trong số 99 bài thì lục bát chiếm 51, vẫn là một số lẻ. Còn nữa, tuy là tứ tuyệt nhưng hình thức khá đa dạng. Có tác giả thuần lục bát như Tân Quảng, nhưng cũng có tác giả chuyên về thất ngôn tứ tuyệt, ngũ ngôn tứ tuyệt, thậm chí "tự do tứ tuyệt" như Anh Vũ... Xét về Dịch lý, lẻ được xem là số dương. Những con số này nằm trong hệ toán nhị phân, nếu kết hợp với nhau theo quy luật bát quái thì khả năng biến thái của nó là vô cùng vô tận. Huống hồ, đây lại là những tài tử Kinh Bắc, được nuôi dưỡng bởi hai nguồn nước sông Cầu, sông Thương mà ở giữa là những làng quan họ...





NV ĐẶNG VĂN SINH


9 tác giả, chín giọng điệu khác nhau nhưng có thể xem là cùng một tâm thức. Người làm thơ như thân phận chiếc đèn dầu, ngọn bấc thắp lửa cháy đến tận cùng, để rồi, trước khi lụi tắt vẫn lóe lên ánh dư quang. Phận đèn cũng chẳng khác mấy thân phận con tằm rút ruột nhả tơ làm đẹp cho đời.


Tô Hoàn, "không chảy cho mình"

Tứ tuyệt của Tô Hoàn, ngoài thể loại lục bát, phần còn lại là 4 bài thất ngôn tuyệt cú, ngũ ngôn tuyệt cú và tứ tuyệt tự do, tuy không phải thơ Đường nhưng lại mượn thi pháp thơ Đường để chuyển tải tư tưởng thẩm mỹ. Đường thi tứ tuyệt là một loại hình thơ có cấu trúc tối thiểu về từ cú nhưng có thể đạt đến khả năng tối đa về hiệu quả thẩm mỹ. Mỗi câu thơ như một đơn vị ngữ nghĩa, hàm chứa một khối lượng thông tin nghệ thuật, bị nén đến mức đặc quánh. Nói cách khác, tứ tuyệt là một chỉnh thể cân đối đạt đến độ hài hòa cả về ý tưởng, thanh điệu, âm sắc và chiều sâu tư tưởng.
Lục bát của Tô Hoàn không mấy cụ thể mà thường là những khái niệm thông qua hình ảnh, sự vật có tính phổ quát, khi đọc lên sẽ gợi sự liên tưởng, làm đối tượng tiếp nhận phải tìm hiểu, suy ngẫm. Đó là những vần thơ đã đạt đến độ cân bằng giữa hiện thực và tưởng tượng, lúc nào cũng lẩn khuất trong tâm trí như nỗi ám ảnh. Mở đầu bằng bài "Rêu xưa", tác giả có cách diễn giải vừa cụ thể vừa trừu tượng. Rêu là ẩn dụ thời gian, là lịch sử, nhưng cũng có thể còn là những mảnh ký ức tâm hồn. Câu lục bát "Tìm về phố cổ xem rêu/ Mái liêu xiêu, nắng liêu xiêu, không mùa" chính là khoảnh khắc thăng hoa của hồn thơ nhạy cảm. Rêu, mái nhà và nắng có chung trạng thái "liêu xiêu", một hình ảnh hoán dụ phi thời gian, ngược dòng vào miền vô thức, gợi cảm nhận bâng khuâng, mơ hồ. Cũng với lối cấu trúc không thể phân tích tách bạch như vậy, bài "Mơ" còn đẩy cảm nhận người đọc tới cảnh giới của loại thơ siêu thực mang yếu tố huyền ảo mà lục bát truyền thống không thể có được :"Mẹ ta ăn gió cả đời/ Chỉ mơ bốn phía chân trời đừng xa". Không còn nghi ngờ gì nữa, nếu xét từ văn bản, có thể thấy, cái vỏ là lục bát, nhưng nội hàm dường như đã trượt khỏi thi pháp lục bát mà tiệm cận với dòng thơ Hậu hiện đại. Bài tứ tuyệt thoát khỏi danh xưng đại tự sự với những quy tắc ngữ nghĩa nghiêm ngặt mà biến thành tập hợp của những tiểu tự sự, đôi khi rất ngẫu nhiên, tùy hứng, nhưng hồn cốt của nó vẫn là những giá trị nhân văn bất biến.
Cách cảm của Tô Hoàn thường dừng ở những lát cắt bất chợt mang tính phổ quát mà đặc điểm nổi bật chi phối toàn bộ phong cách là diễn ngôn về sự chiêm nghiệm nhân tình thế thái. Bài "Thế" của anh có những câu đáng để người đọc suy ngẫm: "Vườn đầy mà khát tiếng chim/ Thế cho cây ta bỏ quên thế mình". Có thể bỏ qua nhạc điệu uyển chuyển, không tính đến cả nhịp cắt linh hoạt và vần gieo chuẩn xác, nhưng dứt khoát không thể không nghĩ đến cấp độ lan tỏa ngữ nghĩa của tầng triết lý về lẽ đời ẩn tàng trong những từ "khát" và "bỏ quên" cũng như thủ pháp ẩn dụ tầng sâu của dòng kết mà Đường thi tứ tuyệt gọi là câu "hợp": "Thế cho cây ta bỏ quên thế mình".
Chỉ với chừng ấy cũng đủ làm nên gương mặt thơ Tô Hoàn.

GIỚI THIỆU TẬP TÂY YÊN TỬ - NHẠC SĨ TUẤN KHƯƠNG





NHẠC SĨ  TUẤN KHƯƠNG 
KÝ HOẠ CỦA HOẠ SĨ QUANG ĐẠI




Tập sách TÂY YÊN TỬ của Chi Hội V H N T 
các Dân tộc Thiểu số VN tỉnh Bắc Giang đã 
trình làng. ĐTM tiếp tục giới thiệu các gương 
mặt văn nghệ sĩ trong đó.





NS TUẤN KHƯƠNG

Tên thật: Nguyễn Tuấn Khương. Sinh: 1955. Quê:  Tân Yên - Bắc Giang   Trình độ chuyên môn: Đại học Âm nhạc. Hội viên:  Hội Nhạc sĩ Việt Nam, Hội VHNT các Dân tộc Thiểu số VN. Hiện là Chủ tịch Hội VHNT Bắc Giang. Các tác phẩm thanh nhạc: Xuống núi, Mùa vải thiều, Vùng quê bên sông Thương, Ký ức nơi cội nguồn, Sông Thương… Tam tấu cho Phlut, ô boa, piano: Tiếng gọi , Song tấu Violocell- Piano: Vầng sáng, Tổ khúc cho Piano: Thời thơ ấu.
  Đã xuất bản tập ca khúc: Tình yêu bên núi bên rừng (NXB Âm nhạc, 2006). Nhiều ca khúc được Giải thưởng Trung ương và Địa phương. ĐTM giới thiệu một số ca khúc... Nhiều ca khúc được Giải thưởng Trung ương và Địa phương. ĐTM giới thiệu một số ca khúc... Nhiều ca khúc được Giải thưởng Trung ương và Địa phương. ĐTM giới thiệu một số ca khúc...  


  

















TỪ TRÁI, ĐỨNG THỨ BA: 
 
NHẠC SĨ TUẤN KHƯƠNG 
(CHỦ TỊCH HỘI - TRƯỞNG ĐOÀN)
BÊN CỜ TỔ QUỐC Ở ĐỊA ĐẦU
LŨNG CÚ - HÀ GIANG (2/6/2012)














CÔ GÁI NÙNG 
ĐĂNG QUANG HOA HẬU VN 
 








HOA BAN TÂY BẮC











Thứ Tư, 14 tháng 3, 2012

THƠ NGUYỄN TRÂN TRÂN - CHÍ LINH





ĐỀN THỜ CHU AN
TRÊN NÚI PHƯỢNG HOÀNG 



NGUYỄN TRÂN TRÂN

Quê: Khoa Giáp, Tĩnh Gia, Thanh Hoá; định cư tại Thị trấn Bến Tắm, Thị xã Chí Linh, Hải Dương. Nghề nghiệp: Bác sĩ Thú y.        
Đã xuất bản tập thơ Miền quê ngoại (Lời tựa Đặng Văn Sinh), Nxb Văn học- 2009. 
ĐTTT giới thiệu chùm thơ NTT trong đó có bài thơ Đôi bờ sông Lục, vừa sáng tác đầu tháng 3/ 2012, sau chuyến ông cùng nhà văn Đặng Văn Sinh thăm lại bạn bè Bắc Giang.                                                       





BS & NT NGUYỄN TRÂN TRÂN 
(ảnh 3/2012, tại Bắc Giang) 

HỒN THIÊNG
                                 
Ngước nhìn lên dãy Phượng Hoàng*
Nắng chiều đổ bóng mang mang nỗi lòng
Gương soi một tấm lòng trung
Ngàn năm còn đó anh hùng là đây
Mồ yên một nấm cỏ dày
Nơi đây thầy của muôn thầy thế gian
Khói hương tỏa khắp non ngàn
Hồn thiêng thầy ở thiên đàng thấu chăng


---
* Núi Phượng Hoàng, Chí Linh có đền thờ Chu An.