Trích : Chữ chạy, cỡ chữ=20

Nguyệt xuyên há dễ thâu lòng trúc / Nước chảy âu khôn xiết bóng non - NGUYỄN TRÃI

Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2012

THƠ HOÀNG GIA CƯƠNG, LỜI BÌNH CỦA TRINH ĐƯỜNG




 THƠ HOÀNG GIA CƯƠNG
      



NT HOÀNG GIA CƯƠNG 
TRONG CHUYẾN THĂM TÂY ÂU

         PHỐ CỤT  
            
Đoạn này phố cụt,  không tên
Một bên nhà nguyện
Một bên nhà chùa ...

Tiếng chuông gióng tự tinh mơ
Đều đều tiếng mõ cả trưa lẫn chiều !

Mặt đường mưa nắng xiêu điêu
Kẻ cầu Đức Phật
Người kêu Chúa Trời

Vô thần, tôi tự trách tôi
Đọc “Tư bản luận” một đời chưa thông !

Đường cong mãi vẫn hoàn cong
Long đong đâu chỉ long đong kiếp mình ?

Rì rầm phía ấy cầu kinh
Phía kia khấn Phật
Lặng thinh phía này !

Gió nồm rồi gió heo may
Lạc vào phố cụt
Bụi bay mù trời !

               (Nguyên Tiêu Kỹ Mão)



 
Lêi b×nh cña 
nhµ th¬ Trinh §ư­êng
                   
  Bài thơ có ba đối tượng: tín đồ Phật giáo, con chiên và tôi là tác giả học mãi vẫn chưa sao hiểu hết nghĩa lý sâu xa của Tư bản luận.
  Ở đời ai nghèo hèn cũng muốn mở mày mở mặt, ai giàu sang rồi cũng muốn giàu sang hơn, lại còn mưa nắng thất thường, đời nhiều bất trắc. Bên những phố cụt, ngõ cụt ngoài đời, lại còn có những phố cụt, ngõ cụt trong lòng không sao có lối ra... Chính vì vậy mà tuyệt đại đa số người trong xã hội, ngoài sự cố gắng bản thân, đều thấy cần thiết phải cầu thánh, cầu thần, cầu Phật, cầu Chúa trời...
   Hiện nay hạnh phúc đã đến với bao người nhưng số đông vẫn loay hoay trong ngõ cụt chưa sao ra thoát được. Bài thơ đề cập đến số người này, một đối tượng xã hội ở nhà không mái, ăn bát không cơm, có sống mà chưa khai thông được ngõ cụt...
    Bức tranh vốn dĩ là trang giấy hay tấm voan trắng mà nhà hoạ sĩ thể hiện lên đó ý đồ nghệ thuật qua hình khối, đường nét và màu sắc. Bài thơ cũng vậy. Không tìm đâu ra một sự vật hoàn chỉnh nếu không lắp ghép các hiện tượng từ nhiều nơi chốn, từ nhiều thời và hoàn toàn có quyền cho luồng điện dương gặp luồng điện âm để có một tiếng sét phá vỡ sự im ắng và tăm tối của trời đêm./.

                                                                                                               24/4/1999


                                                                 



----
*In trªn t¹p chÝ NhËt LÖ 9/1999


Bài thơ Phố cụt có Lời bình của Nhà thơ Trinh Đường đã in trên báo chí, nhiều dư luận khen chê. ĐTM đăng lại để bạn đọc tham khảo.   
NT Trinh Đường (1919- 2001), quê Đại Lộc, Quảng Nam. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.
NT Hoàng Gia Cương quê Quảng Trạch, Quảng Bình, định cư tại Hà Nội. Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội. Đã xuất bản 5 tập thơ, truyện. 

                                                 -------------------------------------------

Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

CHÙM THƠ NGUYỄN THÁI SƠN





NHÀ THƠ 
NGUYỄN THÁI SƠN


   Sinh năm 1948 tại Phủ Lý, Hà Nam; thường trú tại Quận 10 Thành phố Hồ Chí Minh. Từng là lính lái xe ở tuyến đường Trường Sơn (1966- 1968)…Nguyên là Trưởng chi nhánh Nhà xuất bản Lao động tại phía Nam, Thư ký Toà soạn Tạp chí Văn nghệ công nhân, Chuyên viên biên tập Nxb Lao động. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
   Đã xuất bản các tập thơ: Muộn (1988), Vé khứ hồi (1995), Tên rơi trước mặt (2007) & Trường ca Chiến tranh- Chín khúc tưởng niệm (2009). ĐTM hân hạnh giới thiệu chùm thơ lạ của NT Nguyễn Thái Sơn, do Vi Lan sưu tập. 


NHÀ THƠ

Hết ngày
chẳng làm được việc gì có ích
mười hai tháng sắp cạn
lại một năm uổng phí buông xuôi....
rồi cũng sẽ trôi qua một đời
sau bao tháng cân nhắc đắn đo
bao ngày tháng rụt rè những thập niên e ngại
xuôi - ngược đỏ - xanh phải - trái ?...
mực tím mực đen bút sắt bút bi
một đời nhà thơ trăm lọ mực cả ngàn cây bút
nhưng không thể nhưng không được lấy máu mình để viết !                                                 

mấy trăm năm Thiên hạ còn khóc Tố Như
ngàn nhà thơ hơn mình như mình
chẳng lẽ phí hoài vô tích sự
vài tháng vài năm và cả khi đang sống đã không ai nhớ...

                                                          Hà Nội, 11-2009




                            
       
TÌNH CỜ GẶP

Người nài cuốc xe ôm
người đánh lửa cho mồi điếu thuốc
người ghé vỉa hè cùng ta mua sắn luộc
hết đời này chắc gì gặp lại nhau !
                     
XUÔI CHIỀU 

Trên những con đường một chiều
chỉ nhìn gáy nhìn lưng thiên hạ
liều lĩnh một lần đi ngược
tiếng còi chát chúa xé tai…
chưa biết
           mặt thật
                       của ai !





TA CÓ NỔI ĐÂU MÀ DÌM

                      Tâm sự với Bạn Thơ Nguyễn Đức Tùng

I.
Lũ dập sóng lại dồi
có nổi được đâu mà dìm mãi vậy
thấy bong bóng nước cực nhọc sôi lên từ đáy
 (có thể chỉ là tăm đất, tăm củ ấu gốc sen)
sợ có cá to quẫy đạp vọt lên 
- chớ để nổi lên mặt nước !

Ta như Đất như Đá
trầm tích giữa biển khơi   
không phải cỏ - nổi làm sao được
người ấn cổ kẻ dìm đầu
ta có nổi đâu
cần gì phải xúm vào cho phí sức !

II.
Thơ viết về những cụm Hồng bị vặt trụi hoa bị đào bật gốc,
những cánh đồng Hoa bị thiêu
bằng chính những cây lúa
bụng mang dạ chửa chưa kịp xẻ đòng
- hoa và lúa cùng mọc lên từ một cánh đồng !

đến máu còn từng bị coi như nước lã  
nói gì mực tím mực xanh
ngòi bút tựa gai tre giấy trắng như lá rách ?
Ta - Người - Làm -Thơ cũng chẳng đáng gì 
nhưng sao lại vô cảm vô hồn  
trước Hoa trước Lúa
lạnh lùng nhảy lò cò trên Đất Đai còn hầm hập lửa ?...     
                             
                                           Mùng Bốn Tết Tân Mão, 2011

LỠ HẸN VỚI HỘI LIM     

Sông nghẽn đường chen Hội trễ ngày
Lim bạc mưa phùn buốt gió may
lạnh dần những dấu hài trên cỏ
trúc ngậm hương người ngơ ngẩn say

bầy Tiên dứt áo về Tiên cảnh
“Tứ bình” - Tố Nữ ẩn vào tranh
Tấm về Nội Duệ qua Như Nguyệt ?
tìm Người 
                  tát cạn rượu làng Vân...






Thứ Năm, 8 tháng 3, 2012

ĐÓN KHÁCH VĂN TỪ BẾN TẮM, CHÍ LINH



  TOẠ ĐÀM VĂN CHƯƠNG VỚI
  HAI BẠN:
  NGUYỄN TRÂN TRÂN, ĐẶNG VĂN SINH 

   
   Mấy ngày đầu tháng Ba mưa dầm gió bấc, hò hẹn mãi không sang được, vừa nắng lên, hai lão tướng Chí Lính: Nguyễn Trân Trân và Đặng Văn Sinh đi bằng xe máy, mỗi người một xe, đã vượt một con sông mấy dãy núi, đến 60 cây số. Với cánh trẻ, 60 cây số chẳng là gì, nhưng văn sĩ họ Đặng tuổi Đinh Hợi (1947), còn Nguyễn lão cũng tuổi Đinh nhưng là Đinh Sửu (1937) - bảy mươi lăm tuổi rồi. Lại sáng đi chiều về. Hành trình 120 cây số. Cuộc đi này là cả một chiến công "oanh liệt"...   

    Nguyễn Trân Trân, quê Tĩnh Gia, Thanh Hoá, định cư tại Thị trấn Bến Tắm, Thị xã Chí Linh, Hải Dương. Nghề nghiệp: Bác sĩ Thú y. Từng đóng một số bộ phim. Đã xuất bản tập thơ Miền quê ngoại, Nxb Văn học- 2009.  Đã có một bài viết ca ngợi chiều sâu của thơ Trân Trân: Chìm nổi một kiếp nhân sinh, bản thân Nguyễn Trân Trân đã là một “toàn tập”… Cái cách diễn đạt ngôn từ ở đây mang đậm tính biểu tượng. Đằng sau những con chữ như có hồn phách ấy là sức nặng của nỗi đau trầm tích từ một phần ba thế kỷ…  
   Đặng Văn Sinh, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, vốn là thầy giáo dạy Văn trường THPT, đã xuất bản hàng chục đầu sách, trong đó có 7 cuốn tiểu thuyết. Gần đây, văn sĩ có tham gia phê bình văn học, nhiều bài viết sâu sắc, có tiếng vang: Vương triều Lý với góc nhìn của tiểu thuyết gia Hoàng Quốc Hải, Thời của thánh thần với góc nhìn phản biện (về tiểu thuyết của Hoàng Minh Tường), viết về tập thơ Vòm trời không mái che của Mai Văn Phấn... Đặng Văn Sinh lại mới có cuộc tranh luận "nảy lửa" với Hà Văn Thùy - tác giả tiểu thuyết Nguyễn Thị Lộ.
                                             (chi tiết, mời xem tại blog này, lướt xuống) 
   Tiếp tại tệ xá Duy Phi. 
   Chí Linh với gia đình tôi là vùng đất thân thuộc, tôi đã sống, dạy học ở đó 8 năm. Nơi ở chính là xã Cộng Hoà - xã có Côn Sơn. Bài thơ đầu tiên tôi được đăng báo Văn học/ 1960 (tiền thân của Văn nghệ) là bài Nông trường Bến Tắm. Hồi ấy, bài thơ được nghệ sĩ Trần Thị Tuyết ngâm, buổi Tiếng Thơ, Đài Phát thanh Tiếng nói VN phát sóng ngay. Nguyễn Văn Chương, bạn thơ, đồng hương đang học sư phạm cấp II tại Hưng Yên được nghe Đài, lại có báo Văn học, nên thuộc luôn. Anh thuộc cho đến bây giờ, bốn câu mở đầu (câu mưỡu): 
       Về đêm rừng núi đen ngòm
       Điện vòng quanh núi như chòm sao sa
       Dừng chân vào quán hỏi qua
       Nông trường Bến Tắm chính là nơi đây... 
 Thơ ca ngợi đất nước đổi mới, chỉ có vậy, mà cũng đã oách, rầm rĩ...  
 Mấy năm gần đây, chúng tôi thường có những cuộc đi tầu thủy sang Chí Linh tham quan các đền: Kiếp Bạc, Côn Sơn, Chu An. Duy Phi tôi cùng với Đặng Tiến Huy, Kim Ô lại có một cuộc sang giao lưu thơ... Được hai vị khách quý đến thăm, tôi liền gọi điện, không lâu sau, có thêm: NV Đặng Tiến Huy (nguyên Q Chủ tịch Hội VHNT tỉnh, nguyên Tổng Biên tập Tạp chí Sông Thương), NT Tô Hoàn (Chi Hội trưởng Chi Hội Văn học), NT Vũ Từ Sơn. Thật mừng, sau lại có thêm NT Tân Quảng, NT Vương Đình Khánh, bạn Ngô Sách Thân đến thăm...  
   NT Nguyễn Trân Trân tặng một đĩa DVD  Với Huế mộng mơ - Nguyễn Trân Trân thăm Huế. Ông thuộc bài thơ Đêm mưa, khiến Tô Hoàn hơi bị sướng. NV Đặng Văn Sinh tặng Tập truyện ngắn anh mới xuất xưởng: Kẻ chiếm dụng thời gian của Thượng đế. Hai bạn Bến Tắm còn bộc lộ dự kiến làm một tuyển nhỏ, thơ về Chí Linh. Văn nghệ sĩ Bắc Giang cũng tặng lại sách. Đặng Tiến Huy tặng tập thơ Đêm trăng vỡ, Vũ Từ Sơn tặng Phận đèn, tập thơ 9 tác giả mà anh trong Ban tuyển chọn... Cuộc chuyện dài dài mấy tiếng đồng hồ, xoay quanh văn chương kim cổ... Thú vị. Hữu ích. Gia đình rất vui. Cảm ơn các bạn. Xin trình làng mấy tấm ảnh kỷ niệm...            



TỪ TRÁI:

VŨ TỪ SƠN - TÂN QUẢNG - ĐẶNG TIẾN HUY, 
ĐẶNG VĂN SINH - NGUYỄN TRÂN TRÂN - VƯƠNG ĐÌNH KHÁNH 


             

ĐẶNG TIẾN HUY & NGUYỄN TRÂN TRÂN  
                                                 



HAI VĂN SĨ HỌ ĐẶNG 
                                       ĐẶNG TIẾN HUY & ĐẶNG VĂN SINH 



                                     NT VŨ TỪ SƠN TẶNG SÁCH 





       BẠN VĂN CHƯƠNG ĐÔI BỜ SÔNG LỤC 
TỪ PHẢI: 
VƯƠNG ĐÌNH KHÁNH - DUY PHI - NGUYỄN TRÂN TRÂN 
ĐẶNG VĂN SINH - TÂN QUẢNG - VŨ TỪ SƠN 
     


                                 
 

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

ĐANG MÙA HOA BAN TÂY BẮC


   CHÀO MỪNG NGÀY 8/3


   Đầu xuân năm 2003, đoàn chúng tôi trên mười người, đều là nhà văn nhà thơ, nghệ sĩ ảnh... , do Nhà văn Đặng Tiến Huy, 
Q. Chủ tịch Hội - Tổng Biên tập Tạp chí Sông Thương dẫn đầu. Khởi hành từ Bắc Giang. Cũng đúng vào dịp mồng 8/3. Chúng tôi lần đầu tiên được tận mắt thấy hoa ban, mọi người đều reo lên. Có một đêm tại Chiềng Trung, Tuần Giáo, Điện Biên; chúng tôi còn được nắm tay các cô gái Thái múa xoè, được các em mời rượu. Nhiều kỷ niệm đẹp, DP tôi bèn viết lại Sự tích Hoa Ban... 



 SỰ TÍCH HOA BAN 

                     DUY PHI    kể 

   Ngày ấy, Ban gặp Khun giữa hội lồng tồng, lần đầu, chỉ với ánh mắt họ đã nhận ra nhau trong muôn vạn. Họ rủ nhau chơi còn xai, còn xổm. Vào còn xai, phải bắt lấy cái tốt đẹp (hặp au ăn ngám), Khun bắt được trái còn do Ban tung tới. Lúc còn xổm, phải bắt lấy cái phúc (hặp au ăn thảo), Ban đón được quả còn do Khun tung sang. Ha ha, đúng là có ông Trời phù, họ đều bắt trúng tia nắng tia mưa, đuôi rồng ngũ sắc từ tay người quý. 
   Từ hôm ấy, Ban chăm dệt tiếp khăn piêu, may áo cóm mới, tập thắt lưng cho gọn như eo con tò vò (eo kíu manh po), lại tập ăn cho hay đi cho đẹp (kim hẳu chang, nhang hẳu ngám). Khun đã nhiều lần dùng pí pặp gọi Ban cùng đi làm nương, dần dần làm quen được với chó dữ, vượt rào vào chọc sàn nơi người đẹp..
   Ây! Em làm nương như con chim thô lốc ngực nâu, tắm suối như con chim câu ngực trắng.
   Ối! Dáng anh như con trâu tơ kéo mật. như chú gấu xám vươn mình.
   Họ khen nhau hoài hoài, đã nắm tay nhau không nói một lời mà như nói hết, hoà đồng quyến luyến như hoa bầu cuốn hoa dưa (bok tẩu kiểu bok tanh) như nhựa sung dính nhựa dướng (dang dứa kiểu dang xa).
   Về hình dạng tính tình Khun, cha mẹ Ban không chê gì, song vẫn lắc đầu quầy quậy bởi anh chàng mồ côi quá nghèo, nghèo lay nghèo lắt. Giữa lúc ấy, lão tạo Pằn cho người đến, hứa sính lễ, trâu một đàn bạc tày gang xin Ban làm vợ thiếp, Cha mẹ hỏi, Ban nói: Hắn đã già, nàng có cha rồi không lấy thêm cha nữa, có ép thì ép giò ép chả, chứ ép lấy hắn thì nàng thà lên đầu nguồn đâm đầu xuống vực đá cho xong. 
   Con gái cứng cổ, cha mẹ nàng đang chưa biết làm sao, chàng Khun nghe chuyện rất buồn, quyết ra đi kiếm bằng được cái khôn.cái giầu ..         
   Nàng Ban mấy lần sang bản của Khun, thấy cỏ tốt ngợp thềm, đóng cửa cài then, nhện mắc võng đu đưa giễu cợt. Nàng buộc lại chiếc khăn piêu, khăn ơi khăn sớm sớm chiều chiều, chớ ngại nắng thiêu mưa sũng, hãy đợi gặp chàng nói lời mong ngóng...      

                                                                    

HOA BAN 
 
   Một sớm kia, ông mặt trời vừa ló đầu núi, Ban thấy con gà mái từ trên chuồng bỗng lao đầu xuống sân giãy giãy rồi tắt thở. Điềm dữ.
   Giặc Hồ tiếng líu lố, tràn khắp nơi. Nhiều toán giặc đầu quân núi này đuôi quân vắt sang lũng nọ, đàn bà trẻ con kêu như kêu ó, chạy trốn vào rừng sâu.  
   Nhân lệnh nhà vua bắt lính, tạo Pằn khai tên chàng Khun đưa cho quan phủ, quan châu. Giữa lúc chàng vừa từ Nặm Họn, Póm Lau trở về. Chàng gia nhập đoàn quân kỵ mã, lại lo quân mình thiếu đao thiếu ngựa, chàng đã nộp đến nén bạc cuối cùng.
   Ngày ra trận, chàng Khun buộc lại khăn rìu thành hình rồng, cưỡi con ngựa hồng, cung kiếm ngang hông, nỗi căm giận giặc mặt đỏ như cả một đĩa ớt chín.
   Chàng xung trận vung cao lưỡi kiếm, gặp hùm bắn hùm thấy rắn chém rắn. Giặc từng tốp vào cướp phá làng thôn thì bọn chàng diệt luôn, nếu chúng lũ lũ đàn đàn kèn dê lói tói, hài xảo vẹt nương ngàn, khô khe suối thì chàng dùng phép rồng của Ải Lậc Cậc bổ xuống từ chín tầng cao, đánh ba tháng liền không nhìn thấy hoa khẳm hoa lau, bẩy tháng ròng không nghe thấy tiếng chim tức tứ, khảm khắc, đánh cho giặc hồn tan phách lạc...   
                                          

          
TỪ TRÁI:
ĐẶNG TIẾN HUY & DUY PHI TẠI ĐIỆN BIÊN    


Tạo Pằn - một lãnh chúa, câu kết với đốc đồng, trấn thủ, quyền uy lệch núi, vẻ nhân từ giấu vuốt nanh, con mắt dê thoắt thoắt đảo nhanh, nụ cười lạnh như kính vỡ, hắn quen nhai ngọt ngào sinh linh máu mỡ. Biết Khun tài giỏi, đã nhiều chiến công, hắn sai một gia nhân như sai được con rắn lục. Trên đường trở về qua Mường Tấc, chàng bị một “mũi tên lạc”, mũi tên tẩm giòi râu hổ và bao độc dược. 

Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2012

MỸ NHÂN CÁCH TÂN ÁO YẾM


MỸ NHÂN 
VỚI 
ÁO YẾM



Áo yếm có từ thời thượng cổ. 
Mỹ nhân ngày nay có nhiều 
cách tân cho đẹp hơn. 
Đầu tuần, sắp 8/3, 
ĐTM giới thiệu trang thơ bằng hình ảnh. 

























     -----

   NGUỒN: 
        langbopha@... , phanngocquy@... , 
        thithaole@... , Nghi_nguyen@... , 
        Suyen_le2000@... , Nguyễn Khôi...  
        ĐTM cảm ơn... 



Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012

THƠ TÔ HOÀN - XUÂN 2012



 TÔ HOÀN

 
Sinh: 1949
Quê: Việt Yên, Bắc Giang. 
Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Bắc Giang.
   Tác phẩm chính - Thơ:
 Có một lời ru - 1989
 Phía nào cũng gió - 2001
 Giấc mơ của nắng - 2007.







HOA LAU

Hoa lau không thơm
Hoa lau không sang
Chỉ màu trắng đục
Mấy ai cắm bình.

Hoa tự biết mình
Rủ nhau về núi
Quét mòn trời xanh.

ĐÊM LŨNG CÚ

Những bếp lửa thường ngày đâu cũng gặp
Thấy thương hơn bếp lửa nhỏ nơi này
Đêm Lũng Cú nếu như không có lửa
Chắc chi còn bạn rót để mình say.



TỪ TRÁI:
TÔ HOÀN & DUY PHI
BÊN CHUÔNG CHÙA TÂY THIÊN, VĨNH PHÚC - XUÂN 2012


TA LẠI NGỒI NHÓM LỬA

Đã lâu lắm ta lại ngồi nhóm lửa
Bỗng dưng ta nhớ hơi ấm lòng bà
Bỗng dưng ta nhớ vòng tay của mẹ
Lửa bập bùng mang hình bóng người xa.

Đã lâu lắm ta lại ngồi nhóm lửa
Mùi rạ rơm cuộn khói bếp cay sè
Mùi than trấu ủ lòng ta ấm lại
Mặc song lùa, mưa gió ngoài kia.

Đã lâu lắm ta lại ngồi nhóm lửa
Tí tách reo lửa cũng ngóng giao thừa
Ta thầm nghĩ bạc vàng không sánh được
Phút quây quần bên nồi bánh chưng xưa.

                                         T H