Trích : Chữ chạy, cỡ chữ=20

Nguyệt xuyên há dễ thâu lòng trúc / Nước chảy âu khôn xiết bóng non - NGUYỄN TRÃI

Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012

THƠ VỀ SƠN CƯỚC, VŨ TỪ SƠN - DUY PHI






VŨ TỪ SƠN

ĐÊM SƠN CƯỚC

Gió cõng tiếng cồng lên đỉnh núi
Trăng gùi câu hát tới bản bên
Anh thả tiếng khèn vang rừng vắng
Buông sợi chỉ hồng đến với em…






DUY PHI

GỘI THÁC

Quên sao đường Rùm Quỷnh
Tiễn người đi không về
Ngả mòn xưa đâu nhỉ
Âm thầm đời suối khe.

Chéo ngang mình thác dội
Nặng vai bóng núi non
Vin ngang sừng trăng nhú
Biết nguyên trinh không mòn.

Đền Trung, ông thầy bói
Hỏi han ngày tháng sinh
Gội triệu năm thác lớn
Ta đã quên tuổi mình… 







-------------
* HAI BÀI THƠ TRÊN RÚT TỪ TRANG THƠ 
     BÁO VĂN NGHỆ C.A SỐ 170 RA NGÀY 20/ 2/ 2012.



Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2012

THƠ DÂN TỘC VÀ MIỀN NÚI ĐẦU THẾ KỶ XXI - THƠ DUY PHI




   Hội Văn học Nghệ thuật các Dân tộc Thiểu số Việt Nam vừa xuất bản tập tuyển:
   THƠ DÂN TỘC VÀ MIỀN NÚI ĐẦU THẾ KỶ XXI, trên 400 bài thơ của 169 tác giả.
Lời nói đầu của Nhà thơ MAI LIỄU
Ban tuyển chọn :
MAI LIỄU, Y PHƯƠNG, INRASARA, TRỊNH HÀ.
ĐTM giới thiệu hai bài thơ trong đó.   

   

 DUY PHI




NỢ

Ngược đường lên Mường Thanh
                                  Mường Than
Mới biết biển sông nợ núi ngàn
Phường phố nợ xóm xa bản lẻ
Trăm màu rực rỡ nọ hoa ban.


HOA BAN Ở MƯỜNG THANH  



VÍA

        Lảy Xống chụ son sao -
            Truyện thơ dân tộc Thái. 

Đường vắng
Không, không vắng
Ngỡ quên
Không, không quên.

Yêu em, kể chi duyên ôi, lỡ phận
Kể chi năm đời ở, bảy kiếp chồng,
lận đận.

Goá chín mười lần, cổ cao thêm ngấn
Goá vẫn tươi giòn, đỏ đắn.

Goá đẹp như hồn con gái trắng ngần
Goá đẫy đà hơn thiếu nữ đang xuân.

Vía em bên anh
Lũ cuốn
Không buông, không, không buông
Sét đánh
Không sợ, không, không sợ.

Vía em vẫn lướt theo từng bước ngựa
Những ngày xa
Vía quấn không rời…




                        SAU BỮA THẮNG CỐ, TAN CHỢ, VỢ CHỒNG  
                          NGƯỜI MÔNG TRÊN ĐƯỜNG VỀ BẢN. 




Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2012

HẬU VALENTINE. THƠ PHẠM ĐỨC - ĐOÀN NGUYÊN - DUY PHI



           THƠ
      HẬU VALENTINE






PHẠM ĐỨC

NHẠC KHÔNG LỜI

Em là bản nhạc không lời
Để vi vu thánh thót trời âm thanh
Âm thanh nhiều lúc không thành
Về em nhiều lúc tôi đành lặng câm.






ĐOÀN NGUYÊN

VALENTINE CỦA TÔI

Hơn bảy tỷ người trên trái đất yêu nhau
Họ lấy hôm nay làm ngày chúc phúc
Chỉ mình tôi đem trái tim hun đúc
Nhớ thương nào 
                        bén mảng phía tình tôi…
                                             24/ Giêng, Nhâm Thìn

DUY PHI

 
 SU SU  

Rời rã đôi chân ruổi mộng mơ
Ngắm lầu ngắm phố
                         ngắm sương mù
Lãng đãng hồn bay, bờ giậu níu
Dừng xem em gái hái su su...

TIẾC

Tiếc không biết độ mai đào
Gặp nhau, mái tóc
                             đã dàu khói thu
Tần ngần lần lá su su
Tâm giao
    mấy chén sương mù đầy vơi…


         

Thứ Ba, 14 tháng 2, 2012

LỄ TƯỞNG NIỆM TRƯNG NỮ VƯƠNG TẠI MỸ


NT VŨ TỪ SƠN & MRS TÂM
   XEM BÀI THƠ CƯ TRẦN LẠC ĐẠO  CỦA
   TRÚC LÂM ĐỆ NHẤT TỔ TRẦN NHÂN TÔNG
    KHẮC TRÊN CHUÔNG LỚN 



 
LỄ TƯỞNG NIỆM 

TRƯNG NỮ VƯƠNG 
TẠI BẮC CALIFORNIA - HOA KỲ

 

HOẠT CẢNH HAI BÀ TRƯNG VÀ QUÂN SĨ 
DO VÕ SƯ CẨM BÌNH ĐẠO DIỄN

    Đã trên 20 năm, năm nào Hội người Việt tại California do Cụ Bà Phạm Trương cựu chủ tịch hội phụ nữ Việt Nam Hải Ngoại Bắc Cali, Võ sư Cẩm Bình... cũng tổ chức Lễ kỷ niệm về Hai Bà Trưng, có lễ rước cờ Hai Bà, có hoạt cảnh, biểu diễn võ thuật. Buổi Lễ thường chật hội trường, có nhiều quan khách, hội đoàn, báo chí... Lễ hội năm vừa rồi có cả sự tham dự của nữ Dân biểu nổi tiếng của cộng đồng người Việt California: Nữ Dân Biểu (Congress Woman) Zoe Lofgren, Nữ dân cữ của học khu Franklin: Madison cũng là người đã ra ứng cử chức nghị viên thành phố với cô Linda Han Nguyễn... 



HAI BÀ HIỆU TRIỆU QUÂN HÙNG



VÕ SƯ CẨM BÌNH ĐANG DIỄN
BÁT QUÁI SONG ĐAO PHÁP

 
Mùa xuân năm 40, từ làng Hạ Lôi trang, thuộc quận Giao Chỉ, Hai Bà Trưng phất cờ khởi nghĩa đền nợ nước, trả thù nhà, đánh tan quan quân nhà Hán, thu phục 65 thành giải phóng đất nước. Hai Bà lên làm Vua, đóng đô ở Mê Linh trong 3 năm... Sau đó, Hai Bà hiển thánh. Hội vào 6/ Giêng hàng năm.  
 Từ Thành phố Bắc Giang bên dòng sông Thương, bọn tôi lên đến đền Hai Bà Trưng tại Mê Linh, Vĩnh Phúc chỉ chừng 70 cây số, vậy mà thuộc bài diễn ca về Hai Bà Trưng trong Đại Nam quốc sử diễn ca  từ thuở thơ ấu, nay bạc đầu chúng tôi mới có dịp đến thăm, lễ đền. 
 
           VỊNH HAI BÀ TRƯNG  
           (Đại Nam quốc sử diễn ca)

Bà Trưng quê ở Châu Phong
Giận người tham bạo thù chồng chẳng quên
Chị em nặng một lời nguyền
Phất cờ nương tử thay quyền tướng quân
Ngàn tây nổi áng phong trần
Ầm ầm binh mã xuống gần Long Biên
Hồng quần nhẹ bước chinh yên
Đuổi ngay Tô Định, dẹp yên biên thành
Kinh kỳ đóng cõi Mê Linh
Lĩnh Nam riêng một triều đình nước ta
Ba thu gánh vác sơn hà
Một là báo phục hai là Bá Vương
Uy danh động tới Bắc Phương
Hán sai Mã Viện lên đường tấn công
Hồ Tây đua sức vẫy vùng
Nữ nhi địch với anh hùng được sao!
Cẩm Khê đến lúc hiểm nghèo
Hai Bà thất thế cùng liều với sông!
Trước là nghĩa, sau là trung
Kể trong lịch sử anh hùng ai hơn.
     
 MỘT SỐ ẢNH KỶ NIỆM
CHUYẾN VÃNG CẢNH 
TRÚC LÂM TÂY THIÊN & ĐỀN THỜ HAI BÀ TRƯNG,

     NGÀY 21/ GIÊNG, NHÂM THÌN (2012).   











BA TÁC GIẢ THƠ VÀ BÁC SĨ TÂM. 
TRƯỚC TIỀN SẢNH ĐỀN THỜ HAI BÀ
TỪ TRÁI SANG:
DUY PHI, VŨ TỪ SƠN, MRS TÂM, TÔ HOÀN






 MRS TÂM TRƯỚC ĐỀN HAI BÀ TRƯNG 





       BÊN HOA HẢI ĐƯỜNG  
     TỪ TRÁI SANG: 
    TÔ HOÀN, VŨ TỪ SƠN, MRS TÂM, DUY PHI 


                   HẢI ĐƯỜNG LÃ NGỌN ĐÔNG LÂN 
                                     GIỌT SƯƠNG TRĨU NẶNG CÀNH XUÂN LA ĐÀ
                                                                                     - KIỀU -  


Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

THƠ NGÀY VALENTI NE





YẾN LAN

CẦM CHÂN HOA

Em đến xin hồng, hồng mới nụ
Đêm nay hồng nở, bóng em xa
Cầm em bữa trước, em không ở
Giờ biết làm sao cầm được hoa?


THƯƠNG GIANG
(Ucraina)

 GIỌT BUỒN

Con tàu chuyển bánh xa dần…
Sân ga người đứng tần ngần trông theo
Chiều thu giọt nắng đìu hiu
Giọt buồn trong mắt
                             Ướt chiều tiễn đưa…


VƯƠNG TÙNG CƯƠNG

EM

Em vừa đi cơn mưa ập tới
Thương bước đường lầy lội em qua
Chợt tin nhắn phía mưa chan gió nổi
Thắp nến lên cho bớt lạnh anh à…

ĐẶNG TIẾN HUY

GỐI SÓNG

Đêm nằm gối cánh tay em
Tưởng như gối sóng biểm đêm Cát Bà
Cát Bà sóng, sóng loang xa
Còn em gần gặn mặn mà thẳm sâu…

NGUYỄN ĐƯƠNG

THU  

Gió hiu hiu thổi trên đồng

Sông se se lạnh cho lòng heo may

Phía giời lối gió đường mây

Phía tôi sương giá những ngày không em
NGUYỄN KHÔI
TRĂNG GIỮA RỪNG
 
Trăng hé lên-Anh đợi đến...trăng tàn
Anh ngồi với ánh trăng ôm ấp
Khi em đến mặt trăng vừa lặn mất
Em lại thành
                ánh sáng một vầng trăng.
                       

DUY PHI

BÍ QUYẾT RƯỢU

Dọc trăm miền cạn nhiều be
Học chưng cất mãi tay nghề chưa lên
Ngày xuân cạn chén cùng em
Mới hay được nước là men ngấu tình.


Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2012

THƠ DUY PHI, LỜI BÌNH: CHU NGỌC PHAN






NGÔI NHÀ Ở QUÊ


THƠ DUY PHI
LỜI BÌNH: CHU NGỌC PHAN


NHÀ XƯA 

Mẹ khuất mấy thu sân cỏ lan
Bể không người vục nước mưa tràn
Xoã tóc soi tìm mình chẳng thấy
Lạ lùng ai đó bóng thời gian?
                          
                                   D P
                            Mão Điền, 1999
    
LỜI BÌNH CỦA
CHU NGỌC PHAN

Bài thơ “Nhà xưa” của nhà thơ Duy Phi theo lời ghi chú cuối bài thì được viết ở Mão Điền-quê anh năm 1999 trong một lần anh về thăm ngôi nhà cũ. Nhà thơ viết về cảnh thật 100%, thấm đẫm chất hoài cảm se buồn, lạnh lẽo toát ra từ sự biến cải của thời gian vô định.



    “Nhà xưa” chính là nơi anh từng sống yên vui cùng gia đình một thuở. Bao nhiêu là dấu ấn trong anh hẳn còn ghi rõ những kỷ niệm ấm cúng từ căn nhà, sân thềm, bếp núc…Anh xa quê đã lâu, giờ đang đứng trước ngôi nhà cũ nay vắng lặng, hoang tàn: “Mẹ khuất mấy thu sân cỏ lan”. Anh tính thời gian từ khi mẹ mất bằng “thu”, nên cảnh nhà càng thêm tiêu sơ, man mác. Mặt sân “cỏ lan”, thiếu vắng bàn tay con người. Chỉ bằng hai nét chấm phá, toàn cảnh “Nhà xưa” đã hiện lên cô tịch đến nao lòng.
     Bức tranh rộng nhưng có trọng điểm, cảnh được thu hẹp dần. Anh đến với bể nước mưa “không người vục”, nước đang tự “tràn” ra qua miệng. Nào đâu những lần anh xục gáo dừa ực từng ngụm nước đầy trong vắt, ngọt lịm! Nào đâu bóng mình trẻ trung tóc xanh, mắt sáng thường hiện hình quen thuộc trên mặt gương trong? Anh đang cố tìm khuôn mặt mình. Khái niệm thời gian trong anh nhoà đi trong niềm xúc động. Hiện tại và quá khứ mờ tỏ như sương khói mộng du…Anh đã giật mình, chợt nhìn thấy một hình ảnh như ai đó hiện ra hiện ra trên mặt nước: “ Xoã tóc soi tìm mình chẳng thấy/ Lạ lùng ai đó bóng thời gian?”.
     Cảm xúc thăng hoa đã giúp tác giả viết nên đôi câu thơ “thần cú”. Bóng mình xưa đâu còn nữa, chỉ có “bóng thời gian” hiện hữu như “ai đó” “lạ lùng”! Cụm từ “bóng thời gian” được hình thành từ lối hoán dụ thật tài hoa, diễn tả hình ảnh nhà thơ thật khác lắm, khi đã bị tuổi tác nhuốm màu…
      Bài thơ “Nhà xưa” như một bức gấm đẹp, được người thợ dệt thật công phu, khéo léo. Bài thơ có sức gợi sâu xa về sự thăng trầm của thế gian qua tháng năm lặng lẽ. Âm hưởng lời thơ trầm buồn, se lắng, có sức ngân sâu vào tâm khảm con người…

                                                                  25/1/2012



CÔ GÁI NHÀ BÊN *




----

* Nguồn ảnh: Nguyễn Khôi 

NGƯỜI ĐẸP - LÒ NGÂN SỦN



NGƯỜI ĐẸP THƠ
LÒ NGÂN SỦN
LỜI BÌNH: CHU NGỌC PHAN     

                               



                NGƯỜI ĐẸP 

Người đẹp trông như tuyết
Chạm vào lại thấy nóng
Người đẹp trông như lửa
Sờ vào lại thấy mát
Người không khát-Nhìn thấy người đẹp cũng khát
Người không đói-Nhìn thấy người đẹp cũng đói
Người muốn chết-Gặp người đẹp 
                                   lại không muốn chết nữa 
                                 
                                                Ơ!
Người đẹp là ước mơ
Treo trước mắt mọi người.

                   L N S
              ( Trích tạp chí Văn hoá 
                 các DT TSVN số 11/2011)




MINH HUỆ - CÔ GÁI TÀY


Lời bình 
của Chu Ngọc Phan


    Bài thơ: “Người đẹp” của nhà thơ Lò Ngân Sủn từ lâu đã được người yêu thơ, làm thơ thuộc nằm lòng, như một bảo bối “Giáo khoa”thơ gối đầu giường, để đôi khi mang ra đọc cho khoái, hoặc để tạo nguồn cảm xúc cho sáng tác của mình.
    Bài thơ đọc lên nghe chân mộc, giản dị, thật thà  như đếm. Cứ tưởng, nếu làm thơ như  thế thì dễ ợt. Nhưng thực ra chỉ có  mỗi Lò Ngân Sủn là làm được. Bài thơ  hay tự nhiên, như một bông hoa tươi không biết héo, cứ toả hương thơm riêng rất lạ từ đài nhuỵ Lò Ngân Sủn. Thế mới biết thơ hay đến mức thành “Thần”, thì dễ đi vào quần chúng cũng tựa như lửa đượm gặp củi khô, giò lụa gặp xôi trắng vậy.
     Trước tiên ta gặp sự quan sát của nhà thơ:  “Người đẹp trông như tuyết”; “Người đẹp trông như lửa”. Thật là tinh tế! Vẫn là lối so sánh thông thường, qua đó người đẹp hiện lên thật ngọc ngà, rực rỡ. Nhưng chính nghệ thuật tương phản mới diễn tả hết cái siêu phàm của người đẹp: “như tuyết…lại thấy nóng”; “như lửa…lại thất mát”.
     Thế là từ quan sát, tác giả đã chuyển sang chiêm nghiệm. Mà đúng như thế thật! Trời  đất đã dành cho phái đẹp cái đặc thù quí  báu ấy…Bất cứ người đàn ông nào cũng thấy  điều ấy là chí lý, chí tình.
      Tác giả khai thác đến triệt để nghệ thuật tương phản, để diễn tả cặn kẽ sự chiêm nghiệm của mình. Nhà thơ sử dụng các cặp từ chỉ nhu cầu vật chất thông thường: 
không khát-Nhìn thấy người đẹp cũng khát”;           
“Không đói-Nhìn thấy người đẹp cũng đói”. 
Từ “đói”, “khát” ở mỗi dòng thơ được xuất hiện hai lần. Lần một là nghĩa đen, lần hai là nghĩa bóng. “Khát” được chuyển nghĩa thành khao khát; “Đói” được chuyển thành sự thèm muốn. Nhưng sự đối lập còn tiến triển. Nghệ thuật tương phản đã được đẩy lên đến tột đỉnh: “Người muốn chết-Gặp người đẹp lại không muốn chết nữa”. “ Muốn chết” là tuyệt vọng đến tột độ, nhưng chính “người đẹp” đã hoá giải tình trạng đó và mọi sự lại trở lại bình thường: “Muốn chết…lại không muốn chết nữa”. “Người đẹp” giống như một cứu tinh thật linh thiêng và thần diệu…
     Ba câu thơ cuối bài, tác giả dùng phép quy nạp, nhấn mạnh sự tôn vinh “người đẹp” của “mọi người”. Vâng! Đó cũng là khát vọng thẩm mỹ muôn đời mà con người xưa nay hằng ôm ấp. Với ngòi bút tài hoa, tác giả đã chứng minh cho ta thấy, lối tương phản-tăng tiến trong nghệ thuật nói chung đã đóng vai trò đắc dụng đến nhường nào! Bài thơ “Người đẹp” sẽ sống mãi trong dòng thời gian vô tận…                                              
                                                                19/1/2012 




NGƯỜI ĐẸP HOA HỒNG